Nông - Lâm - Ngư nghiệp. Giáo dục phổ thông. Lĩnh vực khoa học khác : Bộ môn Bào Chế | Loại: Giáo trình-Bài giảng-Giáo án | Nguồn: Trường Trung Cấp Y Dược Mekong | Thư mục: Y học | bào chế thuốc, thuốc chữa bệnh, dược học, sức khỏe|bao che thuoc, thuoc chua benh, duoc hoc
Một tác phẩm mới của tác giả Phong Cửu Lam mang tên Ngư Dược Nông Môn vừa được ra mắt trên trang đọc truyện online nhanh nhất hiện nay. Dấn thân vào nông gia Đỗ Tiểu Ngư khi xuyên không mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ ngôn tình cổ đại thật không dễ như vậy
Khoa Nông - Lâm - Ngư nghiệp là đơn vị có kinh nghiệm trong đào tạo kỹ sư, cử nhân các ngành thuộc lĩnh vực nông, lâm, ngư nghiệp. Đội ngũ cán bộ giảng dạy kinh nghiệm trong đào tạo, nghiên cứu và chuyển giao khoa học, công nghệ với trên 30% giảng viên có trình độ từ Tiến sỹ trở lên.
Truyện Trùng Sinh Chi Dược Thiện Nhân Sinh thuộc thể loại: Trọng Sinh, Truyện Đam Mỹ, Điền Văn full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Lưu Thủy Ngư. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org
Thời điểm này, tàu cá mang số hiệu QB 92005 TS do ông Hồ Văn Hờn (SN 1982) làm chủ, đang trên đường về cảng Gianh neo đậu, tránh trú bão thì thuyền viên Nguyễn Đăng Nhân (SN 1972), trú xã Đức Trạch không may bị rơi xuống biển. Theo nội dung trình báo của chủ tàu cá QB 92005
fJUWA. Chính văn Chương 10 Chợ [nhất] Edit Hắc Phượng Hoàng May mà người nhà luôn là người nhà, cho dù có mâu thuẫn gì thì cũng đi qua, Triệu thị và Đỗ Hoàng Hoa lại hòa hảo. Đỗ Tiểu Ngư hôm nay ngồi ở nhà vệ sinh đã lâu mà không đi ra, nguyên nhân là không có giấy xí, gọi một cái là cực kì buồn bực, cuối cùng là thông qua chỗ thông thiên lấy mấy cái lá rụng ra dùng, lúc đi ra mặt tái mét đi, đánh chết nàng cũng không dùng cái phiến trúc kia đâu, quái dị vô cùng à! Cho nên chuyện thứ nhất chính là hô to, “Mẹ, không có giấy xí!” May mắn là hôm nay Đỗ Hoàng Hoa vừa vặn muốn đi trấn Phi Tiên Bách Tú Phường giao gối đầu hoa, vào thời điểm này thường sẽ thuận tiện mua bán chút này nọ. Cơ hội như vậy Đỗ Tiểu Ngư khẳng định không buông tha, quấn quýt chặt lấy muốn đi theo, Đỗ Hoàng Hoa vốn là đau nàng, cuối cùng Triệu thị cũng bị thuyết phục, cho nàng đi theo cùng, chỉ dặn dò nhìn đường đi không được lạc mất. Trấn Phi Tiên cách thôn Bắc Đổng rất xa, bình thường phương tiện giao thông ở nông thôn chính là xe trâu, Đỗ Hoàng Hoa cõng cái sọt lớn, bên trong là những đồ thượng vàng hạ cám, Đỗ Tiểu Ngư đương nhiên là không mang cái gì, chỉ phụ trách nắm chặt tay Đại tỷ, hai người đi cửa thôn vừa vặn gặp xe trâu lên trấn. Lúc này trên xe đã có mấy người ngồi, không may oan gia ngõ hẹp, Khâu thị cư nhiên đã ở trên xe. “Nghe rõ cho ta, không được cho bọn họ đi lên! Xui!” Khâu thị diễu võ dương oai, quát lớn người đánh xe, bà ta quả thật đổ lỗi chuyện con trâu lên người Đỗ Hoàng Hoa, nhưng Đỗ Hiển thân thể tốt lắm mỗi ngày đều ở ngoài ruộng, bà là cái nữ tắc nhân gia không thể đi đánh một đại nam nhân được? Cho nên vẫn không có biện pháp, nhưng không nhắc tới không có nghĩa là buông tha cho báo thù. Trương Đại đánh xe là người thành thật có chút khó xử. Đỗ Hoàng Hoa lại cứ nhẫn nhịn, lập tức kéo Đỗ Tiểu Ngư trở về, mỗi ngày xe trâu của thôn đi lên trấn trên chỉ có một chiếc, bỏ lỡ cái này chỉ có thể đợi tới ngày mai, Đỗ Tiểu Ngư không muốn không có giấy xí, hơn nữa Khâu thị này kiêu ngạo làm nàng không quen một chút nào, lập tức cười hì hì, quạt cái mũi nói, “Thối quá thối quá, có người ngã xuống ăn phân trâu gột rửa thế nào cũng không sạch sẽ!” Chuyện Khâu thị và Hồng nương tử đánh nhau ăn phân trâu toàn thôn đều biết, lập tức có người không nín được cười rộ lên, Khâu thị tức giận sôi lên, chỉ vào Đỗ Tiểu Ngư mắng, “Giỏi một cái tiểu tiện nhân, lần trước không bắt được ngươi, ngươi còn lắm sức nhỉ?” Đỗ Tiểu Ngư không sợ bà ta, ở dưới mặt đất lắc lắc thân thể, ngoắc nói, “Vậy bà đến bắt đi, đến đây nha!” Đỗ Hoàng Hoa sắc mặt hơi hơi trắng bệch, cầm tay Đỗ Tiểu Ngư, “Lần trước ta nói với muội như thế nào? Sao vẫn còn chọc bà ta?” “Không có việc gì, tỷ, lát nữa tỷ chạy theo muội nhé, muội cho bà già ngu này không lên xe được!” Nàng ngữ điệu mang theo trào phúng, cười trong suốt yếu ớt, trong ánh mắt cất giấu giảo hoạt. Đỗ Hoàng Hoa sửng sốt, có cảm giác nói không nên lời, nhưng không cho nàng nghĩ lại, vì Khâu thị thật sự nhảy xuống xe đuổi theo các nàng! Đỗ Tiểu Ngư tiếp tục cười mắng, vừa chú ý đường dưới chân, đường đất này lồi lồi lõm lõm, bộ dạng Khâu thị cường tráng không linh hoạt, chỉ cần ngã một phát là bảo đảm bà ta một hồi lâu không đứng dậy được, cũng dẫn bà ta chạy xoay quanh, Khâu thị càng không ngừng mắng chửi người, chỉ hận mình không mọc ra thành bốn chân. Không đến chốc lát, chợt nghe bùm một tiếng, Khâu thị một chân giẫm vào hố, bởi vì tốc độ đuổi theo quá mạnh không kịp thu người lại, cả người quăng ngã theo thế chó đớp cứt. Đỗ Tiểu Ngư cười ha ha, cùng Đỗ Hoàng Hoa lên xe ngựa, nhưng Trương Đại không dám đi, ai bảo đại biểu cữu Khâu thị là trưởng thôn chứ, hắn không muốn đắc tội, nhưng có chút sự tình không phải do chính mình, tỷ như người có đôi khi là không khống chế được trâu, Đỗ Tiểu Ngư lại vụng trộm đi đâm mông trâu, xe trâu lập tức chạy đi. Khâu thị há to miệng, mặt biến thành gan heo hét lớn, “Họ Trương, ngươi cư nhiên dám đi! Ta không để yên cho ngươi! Còn có, hai con tiểu tiện nhân kia, các ngươi chờ đấy!” Trương Đại vội đến vã mồ hôi, “Không phải ta đuổi, không phải ta!” Đỗ Tiểu Ngư ở trên xe nhăn mặt, Khâu thị tức giận đến thiếu chút nữa hộc máu. Nàng tâm tình vui sướng cực kỳ, cao hứng tựa vào xe trâu, mà Đỗ Hoàng Hoa bên cạnh không như vậy, muội muội này tính tình hoàn toàn vòng vo, thật sự không có biện pháp dạy người, chỉ yên lặng thở dài. “Xin hỏi, vị Đại tỷ này, ngươi có phải là tỷ tỷ Đỗ đại ca, Đỗ Văn Uyên?” Trên xe bỗng nhiên vang lên thanh âm một người cúi đầu. Đỗ Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại là một nam hài mặt trắng trẻo, nhìn qua cùng lắm chỉ hơn nàng mấy tuổi, mặc bộ bố y màu xanh, loại quần áo này tuy rằng chất liệu không thế nào, nhưng so với nàng và Đỗ Hoàng Hoa thì ăn mặc tốt hơn, chẳng lẽ không phải con nhà nông? Đỗ Hoàng Hoa kỳ quái nói, “Đúng vậy, ta là tỷ tỷ hắn, ngươi là?” Nam hài kia cong mắt lên cười, “Ta cũng học bài ở chỗ Lưu phu tử, ta gọi là Chương Trác Dư, trước kia từng đi qua nhà các ngươi một hồi,” Nói xong nhìn về phía Đỗ Tiểu Ngư, “Vậy ngươi là muội muội hắn?” “Đúng rồi.” Đỗ Tiểu Ngư rất ngạc nhiên gật đầu, “Lúc này không phải các ngươi hẳn là ở chỗ Lưu phu tử học bài sao? Ngươi làm sao có thể ở chỗ này? Cũng là đi trấn Phi Tiên?” “Đã xin phép phu tử rồi, ta muốn đi nhà Đại cữu trấn Phi Tiên, hôm nay là năm mươi ngày sinh ông ấy, mẫu thân ta thân thể không tốt bảo ta đi thay bà.” Hắn chỉ cái sọt trúc sau lưng, bên trong là hai con gà, “Đây là tính đưa đi qua, vậy các ngươi đi bên kia mua này nọ sao?” “Đúng vậy, muốn mua chút giấy xí.” Đỗ Tiểu Ngư còn thật sự nói. Đỗ Hoàng Hoa liếc nhìn nàng một cái, đứa nhỏ này. Chương Trác Dư vừa cười, vừa rồi nhìn một màn trêu chọc Khâu thị kia, cảm thấy Đỗ Tiểu Ngư rất thú vị, thân thể gầy yếu như vậy cũng dám chọc khó chơi Khâu thị, lại còn làm ngã được bà ta thật sự ra ngoài dự kiến của hắn. Dọc theo đường đi, hắn và Đỗ Tiểu Ngư nói không ít, Đỗ Tiểu Ngư mới biết được hắn chỉ lớn hơn mình ba tuổi, cũng chính là mới mười tuổi, đứa nhỏ mười tuổi nói chuyện có trật tự như vậy là hiếm thấy, không giống nàng là trọng sinh tới được, có thể thấy được người nơi này phổ biến đều trưởng thành sớm, tâm lý lứa tuổi phỏng chừng lớn hơn năm tuổi so với thời đại đó. “Đến rồi!” Trương Đại thúc giữ chặt con trâu, đứng ở ngõ vào trấn Phi Tiên. Đỗ Tiểu Ngư nhảy xuống xe trâu, gấp không thể chờ đi đến bên trong, nàng thật sự rất muốn nhìn xem thành trấn ở cổ đại, có phải thật sự cổ kính như vậy hay không? Xa xa nghe thấy tiếng người ồn ào náo động, Đỗ Hoàng Hoa đuổi theo, trách cứ nói, “Chạy nhanh như vậy làm cái gì? Muội đã quên mẹ nói sao, nơi này nhiều người không thể so với trong thôn, cẩn thận lạc nhau! Đừng bị bắt mang bán!” Đỗ Tiểu Ngư nghĩ rằng, nàng không phải trẻ con, đâu có dễ bắt như vậy, nhưng vẫn khiêm tốn thừa nhận sai lầm. “Nhà Đại cữu của ta ở phố phía tây, ta phải đi rồi.” Chương Trác Dư lại đây chào hỏi. Đỗ Hoàng Hoa gật gật đầu. Chương Trác Dư nhìn Đỗ Tiểu Ngư một cái rồi bước đi. Trấn Phi Tiên tương đối lớn, ngã tư đường không tệ, đều lót những bản tảng đá, thoạt nhìn có vẻ khí thế, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ rằng, nơi này có lẽ được coi như giàu có, không giống đường trong thôn ngay cả trồng cây thôi cũng không dám, cho dù là trấn trên cũng nghèo, căn bản không phát triển, mà nơi này hiển nhiên không phải. Cửa hàng nhà nhà nối tiếp nhau, người rất nhiều, mặc cũng tốt. “Tỷ, đi chỗ nào mua giấy xí vậy?” Đỗ Tiểu Ngư hỏi. Đỗ Hoàng Hoa thật sự không nhịn được xì cười nói, “Cả ngày giấy xí giấy xí, muội cứ gấp gáp như vậy sao?” Đương nhiên nóng nảy, không thể dùng phiến trúc lá cây được! Đỗ Tiểu Ngư nhức đầu, “Vậy đi chỗ bán đồ thêu của tỷ trước.” Đỗ Hoàng Hoa mang theo nàng đi. Bách Tú Phường ở phía đông đường cái trấn Phi Tiên, là tú phường lớn nhất trấn trên, mà Đỗ Hoàng Hoa cũng là dựa vào tay nghề kỹ càng mới nhận được việc làm, mắt thấy các nàng tiến vào, có tiểu nhị chào đón “Ngươi cuối cùng đến đây, đang chờ đấy,” Lại nhìn Đỗ Tiểu Ngư, “A, đây là muội tử ngươi?” Dường như rất quen thuộc Đỗ Hoàng Hoa. “Là muội muội ta, tên Đỗ Tiểu Ngư.” Đỗ Hoàng Hoa đi theo hắn vào buồng trong, buông cái sọt trúc lấy ra từ bên trong một cái gối đầu hoa. Trong phòng chính giữa một vị phụ nhân trung niên đang ngồi, là quản sự Bách Tú Phường Bạch thị, mặt tròn tròn, ánh mắt cũng rất tròn, nhìn mười phần không khí vui mừng, nhìn thấy Đỗ Hoàng Hoa cười đến ánh mắt híp lại, “Ôi, ngươi thêu gì đó ta rất yên tâm, mọi cái đều xinh đẹp.” Nói cách khác, Đỗ Tiểu Ngư bĩu môi ngẩng đầu cười nói,“Tỷ của ta thêu tốt như vậy, ngươi nhiều ra vài cái tiền, cho ta mua chút này nọ ăn cũng được.” Bạch thị sửng sốt mới nhìn thấy Đỗ Tiểu Ngư, lại cười khanh khách, “Tiểu cô nương thực biết ăn nói, được được, hôm nay cho ngươi thêm vài cái thì thế nào.” Nàng nói xong hơi vỗ váy, “Trương Nhị, tính tính, tổng cộng bao nhiêu kiện, trong chốc lát thêm hai cái đồng tiền cho tiểu muội muội mua chút ăn.” Một bộ rất hào phóng Hai cái tiền đồng! Đỗ Tiểu Ngư âm thầm trợn trắng mắt, ý tứ nói thật tốt, nghe nói Đỗ Hoàng Hoa ở nơi này thêu bốn năm năm, bóc lột sức lao động của nàng như vậy cư nhiên cũng chỉ bỏ được thêm hai cái tiền đồng, thương nhân lãi nặng quả nhiên chưa nói sai. “Tổng cộng mười hai phúc, hai tiền bạc.” Tiểu nhị Trương Nhị nói, hai tiền bạc tương đương với hai trăm văn tiền. Bạch thị gật đầu, từ trong tay áo lấy ra hai chuỗi đồng tiền, cộng thêm hai văn tiền đồng đưa qua, “Nhìn kĩ đi, không thiệt ngươi.” Đỗ Hoàng Hoa tiếp nhận, “Cám ơn Bạch Đại tỷ.” “Lúc này muốn lấy nhiều thêm một chút hay không? Công phu của ngươi càng ngày càng tốt.” Bạch thị cầm gối đầu hoa tinh tế kia xem, “Hay là thêu hai mươi phúc đi?” “Này……” Mười hai phúc đã mất không ít thời gian, dùng hơn nửa tháng, hai mươi phúc không sai biệt lắm tương đương với gấp hai, Đỗ Hoàng Hoa có chút do dự. Không đợi nàng đáp ứng, Đỗ Tiểu Ngư kêu lên, “Không được, ánh mắt của tỷ ta sắp hỏng rồi, không thêu được nhiều như vậy.” Bạch thị nheo lại ánh mắt nhìn chằm chằm Đỗ Tiểu Ngư, đột nhiên cười, “Nhìn tiểu nha đầu đây đáng yêu, ta cho ngươi năm tiền bạc thế nào? Phía trước mười hai phúc hai tiền, hiện tại hai mươi phúc được tận năm tiền, cho ngươi kiếm không ít đâu.” Phi, cũng chỉ thêm mấy chục cái tiền đồng, Đỗ Tiểu Ngư mắt thấy Đỗ Hoàng Hoa có xu thế đáp ứng, vội vàng kéo tay nàng, nhỏ giọng nói, “Tỷ, muội không được học bài tỷ thêu nhiều như vậy làm gì? Thật sự muốn làm mù ánh mắt à? Không được đâu!” Nghe nàng nhắc tới chuyện này, Đỗ Hoàng Hoa sửng sốt, trong lòng có chút khó chịu, Bạch thị thấy nàng không nói còn tưởng rằng ngại ít, nghĩ rằng cô nương này thành thật như thế nào đột nhiên thay đổi, nhưng bản thân lại muốn gối đầu hoa, người khác thật đúng là không thêu tốt bằng nàng đâu, lập tức còn nói thêm, “Ngươi cần phải suy nghĩ cho kĩ, các tú phường khác không có giá này.” Nói đến tú phường khác, Đỗ Tiểu Ngư hừ một tiếng nói, “Vậy chúng ta phải đi hỏi một chút, dù sao hai mươi kiện cũng không thêu nổi, cùng lắm thì trước nghỉ ngơi một tháng.” Hai trăm văn tiền đổi thành nhân dân tệ cũng chỉ là một trăm đồng tiền, Đỗ Hoàng Hoa mỗi ngày làm ruộng nấu cơm chiếu cố trong nhà, tất cả thời gian dư thừa đều cầm thêu hoa, thế nhưng cũng chỉ đổi lấy ít thu vào như vậy, thật sự rất hố người! Hết chương 10
Edit Hắc Phượng HoàngMay mà người nhà luôn là người nhà, cho dù có mâu thuẫn gì thì cũng đi qua, Triệu thị và Đỗ Hoàng Hoa lại hòa Tiểu Ngư hôm nay ngồi ở nhà vệ sinh đã lâu mà không đi ra, nguyên nhân là không có giấy xí, gọi một cái là cực kì buồn bực, cuối cùng là thông qua chỗ thông thiên lấy mấy cái lá rụng ra dùng, lúc đi ra mặt tái mét đi, đánh chết nàng cũng không dùng cái phiến trúc kia đâu, quái dị vô cùng à! Cho nên chuyện thứ nhất chính là hô to, “Mẹ, không có giấy xí!”May mắn là hôm nay Đỗ Hoàng Hoa vừa vặn muốn đi trấn Phi Tiên Bách Tú Phường giao gối đầu hoa, vào thời điểm này thường sẽ thuận tiện mua bán chút này hội như vậy Đỗ Tiểu Ngư khẳng định không buông tha, quấn quýt chặt lấy muốn đi theo, Đỗ Hoàng Hoa vốn là đau nàng, cuối cùng Triệu thị cũng bị thuyết phục, cho nàng đi theo cùng, chỉ dặn dò nhìn đường đi không được lạc Phi Tiên cách thôn Bắc Đổng rất xa, bình thường phương tiện giao thông ở nông thôn chính là xe trâu, Đỗ Hoàng Hoa cõng cái sọt lớn, bên trong là những đồ thượng vàng hạ cám, Đỗ Tiểu Ngư đương nhiên là không mang cái gì, chỉ phụ trách nắm chặt tay Đại tỷ, hai người đi cửa thôn vừa vặn gặp xe trâu lên này trên xe đã có mấy người ngồi, không may oan gia ngõ hẹp, Khâu thị cư nhiên đã ở trên xe.“Nghe rõ cho ta, không được cho bọn họ đi lên! Xui!”Khâu thị diễu võ dương oai, quát lớn người đánh xe, bà ta quả thật đổ lỗi chuyện con trâu lên người Đỗ Hoàng Hoa, nhưng Đỗ Hiển thân thể tốt lắm mỗi ngày đều ở ngoài ruộng, bà là cái nữ tắc nhân gia không thể đi đánh một đại nam nhân được? Cho nên vẫn không có biện pháp, nhưng không nhắc tới không có nghĩa là buông tha cho báo Đại đánh xe là người thành thật có chút khó Hoàng Hoa lại cứ nhẫn nhịn, lập tức kéo Đỗ Tiểu Ngư trở về, mỗi ngày xe trâu của thôn đi lên trấn trên chỉ có một chiếc, bỏ lỡ cái này chỉ có thể đợi tới ngày mai, Đỗ Tiểu Ngư không muốn không có giấy xí, hơn nữa Khâu thị này kiêu ngạo làm nàng không quen một chút nào, lập tức cười hì hì, quạt cái mũi nói, “Thối quá thối quá, có người ngã xuống ăn phân trâu gột rửa thế nào cũng không sạch sẽ!”Chuyện Khâu thị và Hồng nương tử đánh nhau ăn phân trâu toàn thôn đều biết, lập tức có người không nín được cười rộ lên, Khâu thị tức giận sôi lên, chỉ vào Đỗ Tiểu Ngư mắng, “Giỏi một cái tiểu tiện nhân, lần trước không bắt được ngươi, ngươi còn lắm sức nhỉ?” Đỗ Tiểu Ngư không sợ bà ta, ở dưới mặt đất lắc lắc thân thể, ngoắc nói, “Vậy bà đến bắt đi, đến đây nha!”Đỗ Hoàng Hoa sắc mặt hơi hơi trắng bệch, cầm tay Đỗ Tiểu Ngư, “Lần trước ta nói với muội như thế nào? Sao vẫn còn chọc bà ta?”“Không có việc gì, tỷ, lát nữa tỷ chạy theo muội nhé, muội cho bà già ngu này không lên xe được!”Nàng ngữ điệu mang theo trào phúng, cười trong suốt yếu ớt, trong ánh mắt cất giấu giảo Hoàng Hoa sửng sốt, có cảm giác nói không nên lời, nhưng không cho nàng nghĩ lại, vì Khâu thị thật sự nhảy xuống xe đuổi theo các nàng!Đỗ Tiểu Ngư tiếp tục cười mắng, vừa chú ý đường dưới chân, đường đất này lồi lồi lõm lõm, bộ dạng Khâu thị cường tráng không linh hoạt, chỉ cần ngã một phát là bảo đảm bà ta một hồi lâu không đứng dậy được, cũng dẫn bà ta chạy xoay quanh, Khâu thị càng không ngừng mắng chửi người, chỉ hận mình không mọc ra thành bốn đến chốc lát, chợt nghe bùm một tiếng, Khâu thị một chân giẫm vào hố, bởi vì tốc độ đuổi theo quá mạnh không kịp thu người lại, cả người quăng ngã theo thế chó đớp Tiểu Ngư cười ha ha, cùng Đỗ Hoàng Hoa lên xe ngựa, nhưng Trương Đại không dám đi, ai bảo đại biểu cữu Khâu thị là trưởng thôn chứ, hắn không muốn đắc tội, nhưng có chút sự tình không phải do chính mình, tỷ như người có đôi khi là không khống chế được trâu, Đỗ Tiểu Ngư lại vụng trộm đi đâm mông trâu, xe trâu lập tức chạy thị há to miệng, mặt biến thành gan heo hét lớn, “Họ Trương, ngươi cư nhiên dám đi! Ta không để yên cho ngươi! Còn có, hai con tiểu tiện nhân kia, các ngươi chờ đấy!”Trương Đại vội đến vã mồ hôi, “Không phải ta đuổi, không phải ta!”Đỗ Tiểu Ngư ở trên xe nhăn mặt, Khâu thị tức giận đến thiếu chút nữa hộc tâm tình vui sướng cực kỳ, cao hứng tựa vào xe trâu, mà Đỗ Hoàng Hoa bên cạnh không như vậy, muội muội này tính tình hoàn toàn vòng vo, thật sự không có biện pháp dạy người, chỉ yên lặng thở dài.“Xin hỏi, vị Đại tỷ này, ngươi có phải là tỷ tỷ Đỗ đại ca, Đỗ Văn Uyên?”Trên xe bỗng nhiên vang lên thanh âm một người cúi Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại là một nam hài mặt trắng trẻo, nhìn qua cùng lắm chỉ hơn nàng mấy tuổi, mặc bộ bố y màu xanh, loại quần áo này tuy rằng chất liệu không thế nào, nhưng so với nàng và Đỗ Hoàng Hoa thì ăn mặc tốt hơn, chẳng lẽ không phải con nhà nông?Đỗ Hoàng Hoa kỳ quái nói, “Đúng vậy, ta là tỷ tỷ hắn, ngươi là?”Nam hài kia cong mắt lên cười, “Ta cũng học bài ở chỗ Lưu phu tử, ta gọi là Chương Trác Dư, trước kia từng đi qua nhà các ngươi một hồi,” Nói xong nhìn về phía Đỗ Tiểu Ngư, “Vậy ngươi là muội muội hắn?”“Đúng rồi.”Đỗ Tiểu Ngư rất ngạc nhiên gật đầu, “Lúc này không phải các ngươi hẳn là ở chỗ Lưu phu tử học bài sao? Ngươi làm sao có thể ở chỗ này? Cũng là đi trấn Phi Tiên?”“Đã xin phép phu tử rồi, ta muốn đi nhà Đại cữu trấn Phi Tiên, hôm nay là năm mươi ngày sinh ông ấy, mẫu thân ta thân thể không tốt bảo ta đi thay bà.”Hắn chỉ cái sọt trúc sau lưng, bên trong là hai con gà, “Đây là tính đưa đi qua, vậy các ngươi đi bên kia mua này nọ sao?”“Đúng vậy, muốn mua chút giấy xí.”Đỗ Tiểu Ngư còn thật sự Hoàng Hoa liếc nhìn nàng một cái, đứa nhỏ Trác Dư vừa cười, vừa rồi nhìn một màn trêu chọc Khâu thị kia, cảm thấy Đỗ Tiểu Ngư rất thú vị, thân thể gầy yếu như vậy cũng dám chọc khó chơi Khâu thị, lại còn làm ngã được bà ta thật sự ra ngoài dự kiến của theo đường đi, hắn và Đỗ Tiểu Ngư nói không ít, Đỗ Tiểu Ngư mới biết được hắn chỉ lớn hơn mình ba tuổi, cũng chính là mới mười tuổi, đứa nhỏ mười tuổi nói chuyện có trật tự như vậy là hiếm thấy, không giống nàng là trọng sinh tới được, có thể thấy được người nơi này phổ biến đều trưởng thành sớm, tâm lý lứa tuổi phỏng chừng lớn hơn năm tuổi so với thời đại đó.“Đến rồi!”Trương Đại thúc giữ chặt con trâu, đứng ở ngõ vào trấn Phi Tiểu Ngư nhảy xuống xe trâu, gấp không thể chờ đi đến bên trong, nàng thật sự rất muốn nhìn xem thành trấn ở cổ đại, có phải thật sự cổ kính như vậy hay không?Xa xa nghe thấy tiếng người ồn ào náo động, Đỗ Hoàng Hoa đuổi theo, trách cứ nói, “Chạy nhanh như vậy làm cái gì? Muội đã quên mẹ nói sao, nơi này nhiều người không thể so với trong thôn, cẩn thận lạc nhau! Đừng bị bắt mang bán!”Đỗ Tiểu Ngư nghĩ rằng, nàng không phải trẻ con, đâu có dễ bắt như vậy, nhưng vẫn khiêm tốn thừa nhận sai lầm.“Nhà Đại cữu của ta ở phố phía tây, ta phải đi rồi.”Chương Trác Dư lại đây chào Hoàng Hoa gật gật Trác Dư nhìn Đỗ Tiểu Ngư một cái rồi bước Phi Tiên tương đối lớn, ngã tư đường không tệ, đều lót những bản tảng đá, thoạt nhìn có vẻ khí thế, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ rằng, nơi này có lẽ được coi như giàu có, không giống đường trong thôn ngay cả trồng cây thôi cũng không dám, cho dù là trấn trên cũng nghèo, căn bản không phát triển, mà nơi này hiển nhiên không hàng nhà nhà nối tiếp nhau, người rất nhiều, mặc cũng tốt.“Tỷ, đi chỗ nào mua giấy xí vậy?”Đỗ Tiểu Ngư Hoàng Hoa thật sự không nhịn được xì cười nói, “Cả ngày giấy xí giấy xí, muội cứ gấp gáp như vậy sao?”Đương nhiên nóng nảy, không thể dùng phiến trúc lá cây được! Đỗ Tiểu Ngư nhức đầu, “Vậy đi chỗ bán đồ thêu của tỷ trước.”Đỗ Hoàng Hoa mang theo nàng Tú Phường ở phía đông đường cái trấn Phi Tiên, là tú phường lớn nhất trấn trên, mà Đỗ Hoàng Hoa cũng là dựa vào tay nghề kỹ càng mới nhận được việc làm, mắt thấy các nàng tiến vào, có tiểu nhị chào đón “Ngươi cuối cùng đến đây, đang chờ đấy,” Lại nhìn Đỗ Tiểu Ngư, “A, đây là muội tử ngươi?”Dường như rất quen thuộc Đỗ Hoàng Hoa.“Là muội muội ta, tên Đỗ Tiểu Ngư.”Đỗ Hoàng Hoa đi theo hắn vào buồng trong, buông cái sọt trúc lấy ra từ bên trong một cái gối đầu phòng chính giữa một vị phụ nhân trung niên đang ngồi, là quản sự Bách Tú Phường Bạch thị, mặt tròn tròn, ánh mắt cũng rất tròn, nhìn mười phần không khí vui mừng, nhìn thấy Đỗ Hoàng Hoa cười đến ánh mắt híp lại, “Ôi, ngươi thêu gì đó ta rất yên tâm, mọi cái đều xinh đẹp.” Nói cách khác, Đỗ Tiểu Ngư bĩu môi ngẩng đầu cười nói,“Tỷ của ta thêu tốt như vậy, ngươi nhiều ra vài cái tiền, cho ta mua chút này nọ ăn cũng được.”Bạch thị sửng sốt mới nhìn thấy Đỗ Tiểu Ngư, lại cười khanh khách, “Tiểu cô nương thực biết ăn nói, được được, hôm nay cho ngươi thêm vài cái thì thế nào.”Nàng nói xong hơi vỗ váy, “Trương Nhị, tính tính, tổng cộng bao nhiêu kiện, trong chốc lát thêm hai cái đồng tiền cho tiểu muội muội mua chút ăn.”Một bộ rất hào phóngHai cái tiền đồng! Đỗ Tiểu Ngư âm thầm trợn trắng mắt, ý tứ nói thật tốt, nghe nói Đỗ Hoàng Hoa ở nơi này thêu bốn năm năm, bóc lột sức lao động của nàng như vậy cư nhiên cũng chỉ bỏ được thêm hai cái tiền đồng, thương nhân lãi nặng quả nhiên chưa nói sai.“Tổng cộng mười hai phúc, hai tiền bạc.”Tiểu nhị Trương Nhị nói, hai tiền bạc tương đương với hai trăm văn thị gật đầu, từ trong tay áo lấy ra hai chuỗi đồng tiền, cộng thêm hai văn tiền đồng đưa qua, “Nhìn kĩ đi, không thiệt ngươi.”Đỗ Hoàng Hoa tiếp nhận, “Cám ơn Bạch Đại tỷ.”“Lúc này muốn lấy nhiều thêm một chút hay không? Công phu của ngươi càng ngày càng tốt.”Bạch thị cầm gối đầu hoa tinh tế kia xem, “Hay là thêu hai mươi phúc đi?”“Này……”Mười hai phúc đã mất không ít thời gian, dùng hơn nửa tháng, hai mươi phúc không sai biệt lắm tương đương với gấp hai, Đỗ Hoàng Hoa có chút do đợi nàng đáp ứng, Đỗ Tiểu Ngư kêu lên, “Không được, ánh mắt của tỷ ta sắp hỏng rồi, không thêu được nhiều như vậy.”Bạch thị nheo lại ánh mắt nhìn chằm chằm Đỗ Tiểu Ngư, đột nhiên cười, “Nhìn tiểu nha đầu đây đáng yêu, ta cho ngươi năm tiền bạc thế nào? Phía trước mười hai phúc hai tiền, hiện tại hai mươi phúc được tận năm tiền, cho ngươi kiếm không ít đâu.”Phi, cũng chỉ thêm mấy chục cái tiền đồng, Đỗ Tiểu Ngư mắt thấy Đỗ Hoàng Hoa có xu thế đáp ứng, vội vàng kéo tay nàng, nhỏ giọng nói, “Tỷ, muội không được học bài tỷ thêu nhiều như vậy làm gì? Thật sự muốn làm mù ánh mắt à? Không được đâu!”Nghe nàng nhắc tới chuyện này, Đỗ Hoàng Hoa sửng sốt, trong lòng có chút khó chịu, Bạch thị thấy nàng không nói còn tưởng rằng ngại ít, nghĩ rằng cô nương này thành thật như thế nào đột nhiên thay đổi, nhưng bản thân lại muốn gối đầu hoa, người khác thật đúng là không thêu tốt bằng nàng đâu, lập tức còn nói thêm, “Ngươi cần phải suy nghĩ cho kĩ, các tú phường khác không có giá này.”Nói đến tú phường khác, Đỗ Tiểu Ngư hừ một tiếng nói, “Vậy chúng ta phải đi hỏi một chút, dù sao hai mươi kiện cũng không thêu nổi, cùng lắm thì trước nghỉ ngơi một tháng.”Hai trăm văn tiền đổi thành nhân dân tệ cũng chỉ là một trăm đồng tiền, Đỗ Hoàng Hoa mỗi ngày làm ruộng nấu cơm chiếu cố trong nhà, tất cả thời gian dư thừa đều cầm thêu hoa, thế nhưng cũng chỉ đổi lấy ít thu vào như vậy, thật sự rất hố người
Buổi sáng thức dậy Đỗ Tiểu Ngư thấy Ngô đại nương đã ở đây, đang nói với Triệu thị gì đó, Đỗ Hiển bên cạnh cười ha hả hết sức vui vẻ, như là có việc gì vui. Nàng vội vàng mặc áo choàng ngắn, vừa buộc dây lưng vào vừa đi, muốn nghe bọn họ đang nói cái đại nương nhìn thấy nàng vẫn cười, “Tiểu Ngư thật cần cù nha, dậy sớm thế.” Lại nói với Triệu thị “Ta phải đi rồi, còn phải đi ra đồng dọn dẹp đây.”Triệu thị cũng đứng lên đưa bà đến cửa viện, lắng nghe trộm thì thấy có tiếng cảm ơn truyền Tiểu Ngư càng thêm kỳ quái, “Cha, Ngô đại nương sang sớm vậy làm gì thế ạ?”“Chuyện tốt” Đỗ Hiển nói “Ngô đại nương của con nói con trai bà ấy mấy ngày trước kết giao mấy người bạn, làm buôn bán dưa muối, nghe nói có bí phương, đồ muối ra bán rất chạy, có mấy nhà tửu lâu riêng tới đó đặt hàng, hiện tại cần gấp rau dưa. Không phải ba mẫu đất kia của chúng ta trồng rất nhiều sao, con trai bà ấy liên hệ, buổi chiều thuê xe tới mua ”Đúng là chuyện tốt, nếu không nhà bọn họ tự mình kéo lên trấn mất rất nhiều công, lấy đồng loạt đi như vậy rất tiện, Đỗ Tiểu Ngư cười, “Vậy lát nữa chúng ta phải bận rộn ạ?.” Phải đi nhổ rau dưa từ trong đất ra, phân loại xếp tốt, lại hỏi, “Tỷ và nhị ca có đi không?”“Tỷ con ở nhà bếp đấy,” Đỗ Hiển chỉ hậu viện, “Còn một người nữa, trời còn chưa sáng đã ở đó đóng cọc gỗ”. Ông lắc đầu, “Không biết có phải cho nó bái sư phụ là sai hay không, khó trách mẹ con oán cha, cứ như trúng tà, tiểu tử này, hay là muốn đi thi Võ Trạng Nguyên?”Nói đến đây, Đỗ Văn Uyên gần đây quả thật khắc khổ quá đáng, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ vậy chạy đến hậu viện, thấy hắn đang vung tay đánh quyền, mồ hôi chảy xuống, da thịt vốn trắng nõn đều trở nên đỏ ngầu.“Nhị ca, huynh nghỉ ngơi thôi.” Nàng nói “Đúng như cha nói, muốn thi Võ Trạng Nguyên à?”Đỗ Văn Uyên thấy là nàng, giơ tay lấy khăn lau mồ hôi, khoác áo ngoài vào rồi mới xoay người cười nói “Với chút công phu này sao? Đừng nói đùa, học chút phòng thân thôi.” Nghe hời hợt, Đỗ Tiểu Ngư cầm muôi múc chút cám cho gà ăn, sau khi gà trống lớn bị giết ăn, mấy con gà mái khá hài hòa không dành ăn, chẳng qua vẫn phải nuôi thêm con gà trống cho thỏa đáng, có thể ấp gà con! Nàng nuốt nước miếng, gà vườn chính tông ăn thật ngon, sau này có gà con lại nói, mỗi tháng làm một con giải thèm cũng không thành vấn đột nhiên lặng yên không nói, Đỗ Văn Uyên đẩy nàng một cái, “Không đi ăn điểm tâm à? Hôm nay sinh nhật muội đấy, tỷ làm món ngon.”“A?” Đỗ Tiểu Ngư thất thần một lát sau mới tỉnh ngộ, thì ra chớp mắt một cái đã đến hai mươi tháng ba, là sinh nhật tám tuổi của nàng, nàng gãi gãi đầu, “Muội quên mất.”Đỗ Hiển ở trong nhà cũng đang gọi, hai người một trước một sau đi tới nhà bàn bày một chén lớn thêm bọt, thêm bọt là một loại cháo, làm nó rất phiền toái, trước tiên phải lấy gạo kê trộn thêm nước nghiền thành bột, đậu phộng và cây đậu đũa nấu riêng, miến cắt nhỏ, còn có các loại rau dưa rửa sạch dự sẵn. Sau đó xào lăn hành gừng, vớt lên để ráo, cho nước, thả đồ gia vị, các loại nguyên liệu nấu ăn, cho gạo kê vào nấu cùng, cuối cùng cho hành,gừng, mỡ, quấy đều là Tiểu Ngư nâng lên ngửi, khen ngợi “Thơm quá, thủ nghệ của tỷ càng ngày càng tốt.” Không thể chờ đợi được nữa liền múc một miếng bỏ vào miệng, các loại hương vị lập tức tràn đầy trong miệng, cháo lại mềm mềm dẻo dẻo, nàng ăn đến mức không thể ngừng lại.“Cẩn thận mắc nghẹn, còn muốn nữa không.” Đỗ Hoàng Hoa cười nói, trở lại nhà bếp lấy mấy chén Hiển ăn một miếng, gật đầu, “Được hưởng ké của Tiểu Ngư nha, ngày thường làm gì có thời gian làm cái này ăn.”Đỗ Tiểu Ngư lúc này nhớ tới chuyện này, “Không phải sinh nhật sao, tại sao không nấu bát mỳ cho con ăn?”Triệu thị nghe oái một tiếng cười nói “Tự coi mình là lão thái thái à, còn muốn ăn mì trường thọ? Nhìn thử nha đầu này, mới mấy tuổi, đã nhớ tới chuyện của mấy chục năm sau rồi.”Thì ra ở đây người già mới ăn mì sinh nhật, Đỗ Tiểu Ngư biết nói sai vội cúi đầu liều mạng ăn người khác cười một cơm xong cả nhà đi ra ruộng thu hái rau dưa, ba mẫu đất rất lớn, Đỗ Tiểu Ngư làm một chút liền mệt mỏi, ngồi dưới đất nghỉ ngơi, Đỗ Văn Uyên rút cọng rau xanh đi tới, “Ta thấy dưa hấu của muội kia cũng mọc vươn ra đất rồi, lúc đi qua phủ thành có gặp một nhà trồng dưa hấu, ông ấy nói khi dưa hấu mọc ra như vậy phải bón thêm phân, ở kia mọc ra được mấy cành như vậy.”“Còn có như vậy à? ” Đỗ Tiểu Ngư nói “Vậy phải bón cái gì?”“Nước phân…….” Đỗ Văn Uyên biết nàng từ trước đến giờ sợ thối, không nhịn được vừa nói vừa trên sự đau khổ của người khác, Đỗ Tiểu Ngư tức giận nói “Huynh không lừa muội đấy chứ? Cần phải tưới nước phân thật ư?”“Lừa muội có lợi ích gì chứ?”Cũng phải, Đỗ Tiểu Ngư nhìn hắn, “Nhị ca bây giờ mỗi ngày luyện võ, thân thể rất tốt đúng không?”“Ừm?” Đỗ Văn Uyên lùi về sau một bước, xoay người rời đi, “Mẹ đang gọi.”Đỗ Tiểu Ngư phi một tiếng tên bất hiếu này, nói đến gánh phân chạy nhanh hơn tất cả mọi người, xem đi xem đi, chiều hắn mọc ra cánh rồi, làm chút việc bẩn là không chịu, còn phải đi tìm Đỗ Hiển cha lắc đầu, đây cũng là một chuyện, Đỗ Hoàng Hoa sắp đi lên trấn rồi, mà nhìn Đỗ Hiển cùng Triệu thị mỗi ngày khổ cực cũng không bỏ được, mời một cố nông tới ít nhất có thể chia sẻ một chút việc chiều đợi những người kia nhận rau dưa đưa tiền xong, nàng nói suy nghĩ ra, Đỗ Hoàng Hoa là người đầu tiên tỏ vẻ đồng ý, nói Vạn phu nhân không chỉ cung cấp ăn ở, còn hứa mỗi tháng cho ba xâu tiền, cũng có thể trợ giúp gia dụng, Đỗ Hiển cũng sợ Triệu thị chịu khổ cũng vội vàng khuyên, Triệu thị nghĩ trong tay tiết kiệm được ít bạc, lại thấy trong nhà không có gánh nặng gì thì đồng ý, đêm đó liền đi tìm Tần thị làm việc không qua loa, không tới hai ngày đã dẫn người là Chung Đại Toàn, tay dài chân dài, thân thể cường tráng, nhìn rất an phận, nói chuyện giá tiền xong là đồng ý, nhà Chung Đại Toàn cách không xa, nói mùa sau sẽ tới, ngày thường mà bận thì gọi một tiếng sẽ tới, rất thuận Tiểu Ngư muốn xem thử hiệu suất của hắn, lập tức nói cho cha chuyện tưới nước phân cho dưa hấu, kết quả làm nàng rất hài lòng, người này tay chân lanh lẹ, khỏe mạnh, không chê nàng là trẻ con mà không làm theo, tốt vô qua mấy ngày, cuối cùng Đỗ Văn Uyên cùng Đỗ Hoàng Hoa đi vào trấn, Đỗ Tiểu Ngư không đi tiễn, chỉ vợ chồng Đỗ Hiển đi, nàng ở nhà trông nhà, sau này có nhiều cơ hội đi khi trở lại, Đỗ Hiển rất cao hứng, nói Vạn gia chuẩn bị hai căn phòng đều tốt lắm, như chuẩn bị cho thiếu gia tiểu thư ở, Triệu thị thì có chút lo âu, sợ hai người đến ăn nhờ ở đậu, rất không hôm đó, Đỗ Tiểu Ngư nhớ tới con chó của Bạch gia, nói với Triệu thị muốn nuôi một con, còn lo sợ bà không chịu, kết quả rất thuận lợi, Triệu thị bảo nàng phụ trách trông giữ liền Tiểu Ngư rất kinh ngạc, cẩn thận nghĩ lại, dường như từ ngày rơi vào trong nước, thái độ của mẹ với nàng có thay đổi, đại khái là nhân chi thường tình mang theo tiền đi Bạch Đỗ Tiểu Ngư đến, Thôi thị rất nhiệt tình, gọi Bạch Liên Hoa bưng trà rót nước, “Nghe nói ca với tỷ cháu đều đi vào trấn, ca của cháu khi nào thì trở về? Thư viện có cho nghỉ ngơi không nhỉ?”“Nói là học chín ngày thì cho hai ngày nghỉ ngơi.”“A, vậy thì tốt, như vậy sẽ không quá mệt mỏi.” Bà lại nhìn nữ nhi nhà mình một chút, “Liên Hoa, con xem Đỗ đại ca đã thi đậu tú tài rồi đấy, con cũng phải học lấy mấy chữ chứ, đợi lần tới trở về lại tới thỉnh giáo, không phải đã viết cho con bức chữ sao?”Còn đang mưu đồ việc này hả, Đỗ Tiểu Ngư liếc nhìn Bạch Liên Hoa, nha đầu này tuy có ý đồ với đại tỷ, nhưng thật sự không có hứng thú gì với nhị ca nàng, tới nhà mấy lần nhưng không lần nào tìm Đỗ Văn Uyên, chuyên nhìn chằm chằm Đỗ Hoàng Hoa. Thôi thị thật là lãng phí sức lực, con gái bà ta quá biết giả ngu, không hề hay biết con gái mình chân tâm nghĩ cái gì.“Đại thẩm, cháu tới chọn chó.” Đỗ Tiểu Ngư nói ra mục đích đến.“A, chó ở bên này, Liên Hoa mau dẫn Tiểu Ngư muội muội của con đi đi.” Thôi thị Tiểu Ngư đi theo Bạch Liên Hoa ra cửa, thấy chó mẹ đang dẫn theo chó con ra ngoài phơi nắng, bốn con chó nhỏ tròn vo thật đáng yêu, có trắng đen, có trắng vàng, màu sắc pha tạp, đang vờn nhau chơi đùa. Nàng ngồi xổm xuống nhìn tỉ mỉ, thấy một con trong đó rất bình tĩnh, nhìn thấy người ngoài vẫn bất động, chỉ cảnh giác ngồi, ánh mắt tròn như hạnh nhân mang theo hiếu kỳ nhìn xem nàng. Mà màu lông của nó như con chó mẹ, phần lưng đen tuyền, bụng và bốn chân đều là màu nâu nhạt.“Con này nè.” Đỗ Tiểu Ngư nói, quay đầu lại tìm Thôi thị, “Lần trước đại thẩm nói bán cho cháu, năm mươi văn có được không ạ?” Giá tiền rất cao, nàng không muốn thiếu Bạch gia nhân tình, cái gọi là cầm của người thì tay thị vội cản lại “Vậy làm sao được.”Đỗ Tiểu Ngư không quan tâm, đặt tiền lên bàn, “Đại thẩm không nhận cháu sẽ bị mẹ mắng ạ.”Thôi thị nhìn nàng vẻ mặt thành thật, thầm nghĩ lần tới trả lại cho mẹ nàng là xong, giả bộ nhận để Bạch Liên Hoa bồi nàng nói Tiểu Ngư không nói chuyện với nàng ta, ôm chó con liền khi đi ngang qua gian phía đông kia nàng không nhịn được dừng bước, quay đầu lại nhìn, mẹ con Thôi thị đã trở vào nhà, do dự một trận, cuối cùng vẫn rón rén đi tới mở ra, Bạch Dữ Thời ngồi trước án đang đọc sách, nghe được thanh âm nghiêng đầu chẳng qua là hiếu kì Đỗ Hoàng Hoa từng nói, muốn biết Bạch Dữ Thời này rốt cuộc là chân tâm nói vậy hay là lạt mềm buộc chặt?“Ngươi là?” Bạch Dữ Thời hỏi, thanh âm thật Tiểu Ngư đáp, “Đỗ Hoàng Hoa là Đại tỷ của ta.”Bạch Dữ Thời hơi sững sờ, thấy tiểu cô nương trước mắt quả nhiên có mấy phần giống Đỗ Hoàng Hoa, nhưng nhìn kỹ lại cách biệt rất lớn, ánh mắt quá bức người, khiến người ta nhớ tới ánh lửa trong bếp nhất thời không biết nói gì mới tốt, chỉ nhìn lặng này khiến người buồn bực, Đỗ Tiểu Ngư vốn định hỏi hắn, nhưng lại thấy có việc không thể làm được, sao có thể nói lời ác độc với một bệnh nhân chứ? Nàng giương mắt nhìn xung quanh phòng của hắn, muốn kiềm chế lại kích mà, khi nhìn thấy đầu tường treo một bức họa, ánh mắt của nàng đóng chặt tại đó, bức họa này giống y chang chiếc khăn tay tối hôm đó Đỗ Hoàng Hoa thêu, sơn thủy mông lung, tầng mây buông xuống, bên trong u ám, một cành sen trắng xinh đẹp bị gãy bên bờ sông, sóng gợn như vò nát đóa sen, bi thương không tả hết…
Edit Hắc Phượng HoàngTối hôm qua có một cơn mưa to, Đỗ Tiểu Ngư vừa thức dậy đã chạy vọt ra ngoài cửa viện, cả mặt cũng không thèm rửa, mẹ của nàng là Triệu thị đang bận cho gà ăn nên không chú ý, nhưng đại tỷ của nàng lại nhìn thấy, trong tay còn đang cầm miếng vải bố nóng hầm hập chạy theo khi Đỗ Tiểu Ngư đứng lại, vươn đầu ra cửa nhìn cây hoè to lớn vàng rực rỡ xuyên qua từng lá cây rơi xuống, dừng trên những đoá hoa hoè vàng trắng tạo thành một chuỗi như lục lạc, nàng đưa tay xuống, nét mặt yên tâm.“Sáng sớm không rửa mặt, chạy tới nơi này làm gì?”Đỗ Hoàng Hoa khó hiểu nhìn Đỗ Tiểu Ngư, đi qua lấy khăn tay mềm lau mặt và vỗ quần áo cho nàng “Hôm nay gió lớn, cẩn thận bị cảm lạnh, muội mới vừa khỏe lại thôi, đi, mau đi vào với tỷ.”Đỗ Tiểu Ngư giãy khỏi tay nàng, chỉ lên cây hoa hoè “Lần trước tỷ nói muốn làm cơm hoa hòe cho muội ăn, may mà không bị mưa làm gãy, bằng không muội không ăn được rồi!”Đỗ Hoàng Hoa xì một tiếng nở nụ cười, gõ vào đầu nàng “Còn tưởng rằng muội vội vã việc gì, mèo con ham ăn, chờ Văn Uyên trở về bảo hắn lên cây hái, buổi tối làm cho muội ăn, bây giờ mau về phòng đi.”Văn Uyên, Văn Uyên, Đỗ Tiểu Ngư nghe thấy tên liền nhăn mặt nhăn mũi, Đỗ Văn Uyên là Nhị ca của nàng, vẻ ngoài thư sinh trắng trẻo. Nếu nói đàng hoàng thì khuôn mặt đẹp hơn so với Đỗ Hoàng Hoa một chút. Mà nàng bây giờ vẫn còn nhỏ, tạm thời không thể thấy được tương lai có thể so với vị nhị ca này không, nàng chỉ mất hứng với việc danh tự của Đỗ Văn Uyên dễ nghe hơn so với hai tỷ muội của tên của hai tỷ muội nàng đi, Hoàng Hoa, Tiểu Ngư, thật không biết cha mẹ của nàng có phải tùy tiện tìm đại một cái tên hay không, trọng nam khinh nữ điển hình mà!Đỗ Hoàng Hoa không biết nàng đang suy nghĩ gì, dắt tay nàng đi vào bên trong. Bàn tay dài kia bị chai một chút nhưng tình cảm ấm áp tận đáy kia nàng chưa từng trải qua loại tình thân như vậy, không có gia đình để làm nũng, ở kiếp này nàng nhất định phải thật quý trọng, trong lòng Đỗ Tiểu Ngư thầm nghĩ, bất giác nắm chặt Hoàng Hoa nghiêng đầu nhìn nàng, tinh thần của muội muội phấn chấn hơn ngày xưa, hai ánh mắt dường như biết nói vô cùng linh động, khóe miệng cong lên vui mừng nói “Buổi tối không thấy muội khó thở, vậy là tốt, mẹ có thể yên tâm rồi.”Trước kia Đỗ Tiểu Ngư có bệnh khó thở, nhiều khi đi được một chút cũng không thở nổi, giấc ngủ cũng không được an ổn, cả người gầy như sợi dây, cho nên ngay cả cửa cũng không đi ra, bình thường nói rất ít vì nói chuyện rất hao tốn khí Tiểu Ngư cúi đầu nắm cánh tay nhỏ như bắp đùi, cười khổ lắc đầu, sau này nàng cật lực ăn cơm, bằng không sau này sẽ không cao người mới vừa đi tới cửa, nàng nhẹ giọng hỏi “Tỷ, Nhị ca có thể trèo lên cái cây cao như vậy à?”Nhị ca là một bảo bối phiền phức trong nhà, tuy rằng nàng tiếp xúc với những người trong nhà không lâu, tuy rằng cha mẹ không phải không thương hai tỷ muội nàng, nhưng địa vị của Đỗ Văn Uyên ở nhà tuyệt đối là cao nhất, nếu để Triệu thị biết Đỗ Văn Uyên trèo cây hái hoa hòe sẽ không quở trách các nàng, nhưng nếu để té bị thương sẽ rất khó Hoàng Hoa nghe vậy cắn môi dưới, vừa định nói chuyện thì nghe Triệu thị ở nơi này hô “Hoàng Hoa, đặt thuốc lên trên bàn cho cha con đi.”Đỗ Hoàng Hoa đáp lại một tiếng, đi tìm cái giỏ trúc chạy nhanh đi bỏ dược Tiểu Ngư đi đến phòng đằng sau nhìn Triệu thị cho gà ăn, trong nhà nuôi tổng cộng năm con gà, con gà trống đầu lĩnh trông rất uy vũ, luôn gáy đúng giờ lúc sáng sớm, thường làm Đỗ Tiểu Ngư phải lấy chăn bông trùm đầu, nàng không có thói quen nghe nhiều tiếng ồn như vậy, nhưng bốn con gà mái khác vô cùng tốt, mỗi ngày đều đẻ trứng, hôm qua còn được ăn rau hẹ xào trứng gà nữa, mấy ngày nay ít khi được ăn ngon như vừa hồi tưởng vừa chép miệng, ai bảo lúc trước chỉ được ăn chút cơm rau dưa, trước kia tuy rằng nàng là cô nhi nhưng sau này dựa vào sự cố gắng của bản thân cũng được sống những ngày an nhàn, không biết đã bao lâu chưa được ăn đồ ăn như vậy.“Tiểu Ngư, đi lấy trứng ra, cẩn thận coi chừng ngã”. Triệu thị đứng lên đặt cái ki hốt rác lên trên trần chuồng Tiểu Ngư vừa nghe liền thấy vui vẻ hoạt bát đi vào bên trong, chuồng gà được dựng lên từ một mảnh gỗ, phía đông có một cửa nhỏ, mở ra đến đây có thể thấy bốn quả trứng gà ẩn trong đống rơm lên còn nóng hầm hập, nàng cầm một cái muôi gỗ lớn ở bên cạnh, cẩn thận đem trứng gà bỏ vào rồi mới đi ra từ cửa thị thấy bước chân của nàng thong thả, trên mặt hồng nhuận khỏe mạnh, lén lấy tay áo lau nước mắt.“Mẹ, hôm nay được ăn trứng xào phải không?”Đỗ Tiểu Ngư có chút nhăn nhó đi tới bên cạnh bà, thành thật mà nói, trong bụng nàng thật sự quá sợ, mấy ngày không dính được chút thức ăn mặn, hôm qua ăn cái trứng xào còn cắn tới đầu lưỡi, thật sự là bi thảm quá!Triệu thị ngẩn người, lập tức vừa cười vừa nhận trứng gà bỏ vào trong một cái bình lớn, Đỗ Tiểu Ngư xem xét những gom góp lúc trước, trên mặt đất tất cả đều là trứng gà, cũng sắp nhanh đầy thị đậy nắp lên, một lát sau ngẩng đầu sờ mặt Đỗ Tiểu Ngư “Tiểu Ngư muốn ăn thì xào hai cái, lát nữa chờ tỷ con về, bảo nó đi xuống ruộng cắt rau hẹ”.Đỗ Tiểu Ngư cười ngọt ngào nhưng trong lòng lại xuất hiện chua xót, những trứng gà này được sắp xếp gọn gàng, thì ra là muốn bán đổi tiền, khó trách không nỡ ăn, nàng chậm chạp đi về tiền viện, ngẩn người nhìn ngôi nhà đất xám có bốn gian phòng ở, Đỗ Văn Uyên ở phía đông gian thứ nhất, nàng và Đỗ Hoàng Hoa ở phía đông gian thứ hai, gian thứ ba để ăn cơm, cách nơi này là phòng bếp, khá lớn, coi như là nhà chính, gian thứ tư là chỗ cha mẹ ở, trước phòng có một bức tường dài bao quanh sân sự không tính là chắc chắn nhưng là cái nhà che mưa che Đỗ Hoàng Hoa trở về, Đỗ Tiểu Ngư còn ngồi ở cửa xuất thần, nàng ấy cười đi tới kéo nàng đứng lên “Không sợ bẩn hay sao, Nhị ca của muội không về sớm như vậy đâu.”Nàng cho rằng Đỗ Tiểu Ngư ở chỗ này là để chờ Đỗ Văn Uyên hái hoa Tiểu Ngư liếc nhìn nàng một cái, nghĩ thầm, nàng đang tìm ý tưởng làm giàu, tương lai cứ tiếp tục như vậy sẽ không phát triển được hoặc sẽ bị cùng đường chôn sống.“Mẹ đâu?” Đỗ Hoàng Hoa hỏi.“Vừa đi khỏi, nói là tìm Ngô Đại nương cách vách mượn gì đó.”Đỗ Tiểu Ngư trả lời, lại nghĩ tới một chuyện “Đúng rồi, nương bảo tỷ đi cắt rau hẹ, buổi tối xào trứng gà ăn.”Nói đến ăn trên mặt của nàng tràn đầy nụ cười thoả mãn, Đỗ Hoàng Hoa nhéo mũi nàng, nha đầu này từ khi thân thể tốt lên hoàn toàn trở thành người tham Tiểu Ngư đi theo Đỗ Hoàng Hoa vào mảnh ruộng gần nhà nhất, bên trong có một ít rau dưa, có thức ăn, khoai tây, bắp cải các loại, đều là những thứ bình thường hay ăn, người một nhà tự cấp tự túc hoàn toàn không có vấn Đỗ Hoàng Hoa nhanh nhẹn cắt rau hẹ, Đỗ Tiểu Ngư hỏi “Cha uống thuốc có khá hơn chút nào không?”Nàng không biết cha bị bệnh gì, còn không rõ thực trạng hiện tại chỉ biết hình như thắt lưng có vấn Hoàng Hoa thở dài, vốn định nói cái gì đó nhưng muội muội mới bảy tuổi, sao phải cho muội ấy lo lắng “Cha biết muội hiếu thuận như vậy nhất định sẽ tốt lên không ít.”Đỗ Tiểu Ngư chưa từ bỏ ý định, mấy ngày nay nhìn mẹ nấu thuốc còn có phản ứng của những người trong nhà, nàng thấy bệnh của cha là bệnh khó chữa, nàng quan tâm đến sức lao động chủ yếu trong nhà, nếu thật sự càng ngày càng nghiêm trọng, ruộng trong nhà sẽ không có người trồng, bây giờ còn ngại không có thức ăn mặn, chỉ sợ về sau ngay cả ăn cơm cũng là một vấn đề, nàng lại tiếp tục nói “Bệnh khó thở của muội tốt hơn rồi, cha không được tốt như vậy đâu, làm ruộng rất mệt…… Tỷ, sao muội lại không nhớ rõ, cha rốt cuộc bị bệnh như thế nào? Có phải bị cảm lạnh giống như muội không?”Trong mắt Đỗ Hoàng Hoa hiện lên hận ý, tay nắm chặt lưỡi liềm, có chút run rẩy nhưng lại nhịn khi thấy vẻ mặt của tỷ ấy như vậy hay là bệnh về thắt lưng của cha là do ai làm hại hay sao? Đỗ Tiểu Ngư liền câm miệng, giúp tỷ tỷ lấy rau hẹ đang rải rác bỏ vào cái giỏ trúc.“Tỷ lấy thêm chút đậu tương về đi.”Nàng mở lời qua vấn đề khác, chỉ vào khu đậu tương màu xanh ở phía sau “Hôm qua thấy phòng bếp có dưa nếu muối cùng đậu tương có thể xào ăn được không?” Nếu có đậu hũ khô thì hay, buổi sáng cho thêm một chút sẽ ăn ngon mà thứ đậu tương này có hiểu được hay không, nếu có người dùng tiền mua chắc chắn sẽ không cam lòng mà Hoàng Hoa lúc này mới khôi phục lại bình tĩnh, đi tới cắt chút đậu tương xuống, dùng cánh tay bên phải cầm lấy, Đỗ Tiểu Ngư mang theo cái giỏ trúc, hai người tay cầm tay trở về Đỗ Hoàng Hoa rửa sạch rau hẹ còn Đỗ Tiểu Ngư lột đậu tương thì mặt trời đã lên đến đỉnh Văn Uyên cũng vừa trở về, hắn nhỏ hơn Đỗ Hoàng Hoa hai tuổi nhưng thân thể lại cao hơn so với nàng, còn với người thấp bé như Đỗ Tiểu Ngư lại cao như núi. “Nhị ca!” Đỗ Tiểu Ngư nhiệt tình chạy tới, ánh mắt lại nhìn cái bọc nhỏ trong tay của hắn, bên trong có một ít sách, rất dễ thấy được vì nó căng phồng Văn Uyên năm nay mười hai tuổi, ở thôn Bắc Đổng có một vị phu tử mở tư thục dạy học, phu tử kia họ Lưu, là tú tài, thu được hai mươi đệ tử, vì cách nơi này không xa lắm cho nên mỗi buổi trưa Đỗ Văn Uyên đều trở về dùng cơm, nghỉ ngơi một lát rồi đi Văn Uyên dịu dàng vỗ vỗ đầu Đỗ Tiểu Ngư, thấy tay của nàng toàn bùn đất, cười nói “Giúp đỡ bóc đậu tương? Tiểu Ngư thật ngoan.”Triệu thị từ trong phòng đi ra, thấy hắn đem sách về lại hỏi “Buổi chiều không cần học bài sao?”“Vâng, trong nhà phu tử có chuyện, nên buổi chiều chúng con không cần đi.” Hắn dắt Đỗ Tiểu Ngư vào phòng, dùng khăn nhúng vào một chậu nước lau tay cho là việc đã sớm làm quen, hắn làm rất tự nhiên, Đỗ Tiểu Ngư hơi nhếch khóe miệng, có gì phải mất tự nhiên chứ, ca ca nhà mình yêu thương muội muội đó là chuyện rất bình thường, nên đơn giản ỷ ở trên người hưởng thụ sự ấm áp từ Đỗ Hiển bước vào cửa, Triệu thị và Đỗ Hoàng Hoa đang chuẩn bị đồ ăn, Đỗ Tiểu Ngư đi qua kéo góc áo của ông “Cha còn đau không?”Nói xong bàn tay liền chạm vào thắt lưng của ông “Tiểu Ngư xoa cho người có được không?”Cha nàng là một người giản dị phúc hậu lại chất phác, cũng có trách nhiệm với người trong nhà, cho dù thân thể bị thương cũng hay đi sớm về khuya, Đỗ Tiểu Ngư thật tâm thương ông nên hy vọng ông có thể mau mau khoẻ lên.“Tiểu Ngư thực hiếu thuận nha!” Đỗ Hiển vui vẻ nở nụ cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện lên như sóng ra ông mới ba mươi mấy tuổi nhưng thoạt nhìn đã già đi, Đỗ Tiểu Ngư quay đầu lại liếc mắt nhìn Đỗ Văn Uyên một cái, chẳng lẽ Đỗ Hiển trước kia cũng có bộ dạng như vậy sao? Thật sự là năm tháng không buông tha con người, ngay cả một chút dấu vết cũng tìm không được.“Cha bọn nhỏ rửa tay ăn cơm đi, Tiểu Ngư, ăn cơm xong, xoa bóp cho cha con chút đi”. Đồ ăn đã đầy đủ, Triệu thị đánh gãy cha và con gái đang trao đổi tình cảm.“Đúng vậy, Tiểu Ngư còn không mau lại đây, có trứng xào.” Đỗ Hoàng Hoa cười trêu ghẹo “Lúc này đừng cắn vào miệng đấy.”Đỗ Tiểu Ngư đỏ mặt “Muội không cắn đâu.”“Là trứng làm muội bị thương.” Đỗ Văn Uyên chen vào một Tiểu Ngư hết chỗ nói rồi, cúi đầu ăn chốc lát sau, trong bát chồng chất nhiều trứng gà, đều do Đỗ Hoàng Hoa và Đỗ Văn Uyên gắp cho, lúc này nàng mới vụng trộm nở nụ cười, ăn cơm từng chút từng chút lúc mọi người hoà thuận vui vẻ, Đỗ Hiển bất thình lình nói một câu làm không khí trên bàn ăn hoàn toàn thay đổi.
– Tên gốc Ngư dược nông môn 鱼跃农门 Tác giả Phong Cửu Lam Thể loại XK, Cổ đại, Điền văn…. Độ dài 323 chương Convert + Raw Lão Di – Di Hương Viện Link Edit Hắc Phượng Hoàng Văn án Dấn thân vào nông gia Đỗ Tiểu Ngư mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ thật không dễ như vậy…… Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tự đi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế, tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy! Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định! Mục lục Chương 1 – Chương 2 Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10 – Chương 11 Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20 – Chương 21 Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 – Chương 26 Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30 – Chương 31 Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35 – Chương 36 Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 – Chương 41 Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50 – Chương 51 Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 – Chương 56 Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60 – Chương 61 Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 – Chương 66 Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71 Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75 – Chương 76 Chương 77 – Chương 78 – Chương 79 – Chương 80 Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 Chương 85 – Chương 86 – Chương 87 Chương 88 – Chương 89 – Chương 90 Chương 91 – Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95 Chương 96 – Chương 97 – Chương 98 – Chương 99 Chương 100 – Chương 101 – Chương 102 Chương 103 – Chương 104 – Chương 105
ngư dược nông môn