Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - (Chương 1) - Tác giả Du Huyễn Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Đọc truyện Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - Tác giả Du Huyễn: để cô ấy nhớ lại?
-Có rất nhiều khả năng, có thể là một vài tháng, mấy năm hoặc mãi mãi.
Anh trầm mặc, ánh mắt xanh lam nhìn cô chăm chăm.
-Tôi nghĩ anh nên giúp cô ấy phục
Truyện Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - Chương 63 với tiêu đề 'Mất con' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; bởi vì Trình Ngụy từ nhỏ đã rất lém lỉnh bày trò quậy phá làm Công Lão vui nên Công Lão rất mực yêu thương anh. Trong tất
Danh sách chương Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm. Chương 1: Gặp lần đầu đã ra tay. Chương 2: Đồng ý quay phim. Chương 3: Lời tuyên bố của ma quỷ. Chương 4: Trao đổi. Chương 5: Ma quỷ. Chương 6: Giết người không chớp mắt. Chương 7: Tàn ác. Chương 8: Giam cầm.
Fn071I. Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn Trạng thái FullSố chương 75Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Yêu một ai đó có khi nhiều hơn cả chính cả bản thân mình, nhiều khi yêu một cách mù quáng và có khi mình yêu ai từ lúc nào cũng không hay biết. Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm câu chuyện ngôn tình của tác giả Du Huyễn sáng tác mang cho bạn nhiều sự bất ngờ, những sự sắp đặt đến tình cờ của duyên phận. Cô- là một đạo diễn đa tài, xinh đẹp có sức hút lớn với đối phương , tình cờ cô gặp anh, tiếng sét ái tình dường như đã đánh trúng tim hai người rồi..
Một hôm Thừa Tuyết đang ngồi trong phòng điện thoại lại reo lên, mò mẫm một lúc lâu mới lấy được điện chào, tôi là Thừa Tuyết."Cô Thừa Tuyết, tôi là bác sĩ điều trị cho mẹ cô."-Có chuyện gì sao?"Thật ra có chuyện này, anh Nhậm Tử Phàm kêu tôi giấu cô nhưng mà tôi thấy cô cần biết."-Bác sĩ cứ bàn tay cô run rẩy, vô thức nắm chặt điện thoại lòng cô vô cùng bất an."Trước lúc phẫu thuật một ngày, anh Nhậm Tử Phàm kêu tôi... đổi quả tim phẫu thuật cho mẹ cô."-Sao... sao ạ?Hai tay cô vô lực làm rơi điện thoại xuống, nước mắt bỗng rơi ra khỏi hốc lí do gì anh phải làm như vậy? Vì sao phải hại chết mẹ cô?Cô cúi xuống mò lấy điện thoại, hai tay ướt đẫm mồ hôi run rẩy đưa lên tai nghe "Bác sĩ, vì sao ngài biết nguy hiểm lại nghe lời anh ta?""Xin lỗi cô, chúng tôi biết đáng lẽ nên cứu bà chứ không phải tiếp tay giết bà ấy, lúc đầu khi Phàm thiếu ra yêu cầu đó chúng tôi có thử gọi cho cô nhưng mà không liên lạc được, Phàm thiếu lại nói cô cũng đồng ý nên chúng tôi làm theo. Đến khi hôm phẫu thuật thất bại, chúng tôi thấy cô không biết gì hết."-Như vậy là đủ rồi. Cảm ơn vì đã cho tôi cúp máy, tay siết chặt điện thoại, sau đó giống như điên loạn khóc thét ngay cả điện thoại cũng bị cô quăng đi. Tiếng điện thoại vỡ nát, bị ném vào tường nên biến dạng, từng mảnh từng sao phải đối xu73 với cô như vậy? Thà là anh không cho cô hạnh phúc, anh để cô ở trong niềm hạnh phúc rồi lại một nhát đâm vào tim cô làm cô rơi xuống vực sâu vạn cô, giống như bị ai cào xé, hoặc là chính bàn tay anh bóp nát nó. Đau đến chết đi, đau đến cảm giác cũng không Tử Phàm, tôi hận anh...Vì cớ gì phải hành hạ cô như vậy? Anh hận cô đến mức phải đối xử với cô như vậy sao? Cô đã làm gì anh? Kí ức của cô...Người làm nghe tiếng cô la hét liền chạy lên, thấy cô quằn quại nằm trên giường, khóc lóc la hét giống như phát điên thì sợ hãi liền chạy xuống nhà điện thoại cho Trình Ngụy nhận được cú điện thoại liền tức tốc chạy về, anh chỉ định ra ngoài mua vài thứ cho cô không ngờ đã xảy ra anh vào đến phòng, mọi thứ rối tung, cô nằm trên giường ánh mắt đờ cô khóc đến sưng húp, đỏ hoe. Nước mắt vẫn còn trên mặt, dáng vẻ chật vật đáng Tam...Trình Ngụy không biết đã xảy ra chuyện gì, lại nghĩ cô đau lòng do cái chết của mẹ mình nên vội an ủi Ngụy, anh nghe gì không? Là Nhậm Tử Phàm... anh ta đang cười khi thấy em như vậy... anh ta giết chết mẹ em...Thời khắc này trông cô chẳng khác nào người cô giống như chết lặng, tâm cô cũng bị đem ra chặt thành trăm mảnh. Mỗi một nơi trên cơ thể đều như bị những lưỡi dao nhọn đâm điên rồi sao? Bình tĩnh đỡ cô ngồi dậy, lắc mạnh tay anh ta hại chết ba em, bây giờ giết chết mẹ em. Em lại yêu hung thủ giết chết ba mẹ em. Anh bảo làm sao em không điên, không hận?Cô cười rộ song nước mắt mạnh mẽ cục là sao?-Lúc nãy, bác sĩ nói trước ngày phẫu thuật anh ta đã kêu bác sĩ tráo đổi tim. Trái tim đó vốn có vấn Ngụy từ kinh ngạc này chuyển sang kinh ngạc khác, lại không nghĩ Nhậm Tử Phàm lại tàn nhẫn với cô như mà... Trình Ngụy lại không tin đó là sự thật. Tình cảm Nhậm Tử Phàm dành cho cô là thật, anh có thể cảm nhận được. Thì làm sao Nhậm Tử Phàm phải làm cô hận anh ta?-Em hận anh ta... cả đời này em tuyệt đối không tha thứ cho anh oán hận, căm phẫn nói. Cho dù là chết, cô cũng sẽ đem nỗi oán hận này anh không hiểu vì sao Nhậm Tử Phàm lại để lộ chuyện này cho em biết được?-Bởi vì anh ta muốn em đau khổ đến từ yêu mà ra, do yêu quá nhiều nên hận mới nhiều, nếu cô không yêu anh thì bản thân đã không chịu sự đau khổ này càng không hận anh hơn bao giờ liên quan đến kí ức bị mất của em?-Trình Ngụy nhíu mày-Chắc chắn. Em muốn gặp anh mắt cô tròn xoe, thống khổ biến mất lại chứa đầy oán lát tôi đưa em đi. Ba ngày sau tôi đón Ngụy kêu người giúp cô sửa soạn lại, âm thầm gọi cho Nhậm Tử Phàm biết một dẫn cô đi xuống nhà, ra xe ngồi vào. Chuyến này đến Hàn Lâm, không rõ sẽ có biến cố gì xảy Hàn Lâm -Khi Trình Ngụy dìu Thừa Tuyết vào trong nhà, Tâm Nhi vội vàng chạy ra. Nhậm Tử Phàm cũng đi thư, chị về Nhi vui vẻ nắm tay đưa tay kiếm tay Tâm Nhi, khi nắm được thì cười vui vẻ "Chị rất nhớ em."-Tiểu thư, mắt chị...Không chỉ là Tâm Nhi mà ngay cả Nhậm Tử Phàm cũng kinh ngạc đến không sĩ nói sẽ mau khỏi. Em đừng tươi cười che giấu tâm trạng thật-Em đưa chị về tự đi. Chị muốn luyện tập một ra đó chỉ là một phần nhỏ lí do, lí do quan trọng là cô biết Nhậm Tử Phàm vẫn luôn dõi theo muốn anh biết, dù không nhìn thấy đường đi thì cô không cần ai dìu dắt, cô cũng không cần đưa tay dò đường, lúc đi đụng này đụng nọ còn suýt làm vỡ đồ cũng may Tâm Nhi theo sau mới kịp thời giúp chỉ là Tâm Nhi mà ngay cả Nhậm Tử Phàm nhìn thấy cũng đau cô đi lên cầu thang, dáng người biến mất dần, Nhậm Tử Phàm thầm rũ mắt đi vào ngồi lên ghế sô Thừa Tuyết là do di truyền, có thể cả đời cũng không nhìn thấy. Cậu nhìn thấy, đã vui vẻ hài lòng chưa?Trình Ngụy nói, ánh mắt giễu cợt Nhậm Tử Tuyết bị như vậy, tôi không đau lòng sao?-Cậu hại chết ba mẹ cô ấy, chung quy là muốn cô ấy đau khổ. Bây giờ mắt cô ấy đã không còn nhìn thấy gì, đáng lẽ cậu rất vui Ngụy mỉa mai, ngồi xuống ghế đối là ba cô ấy là tôi giết nhưng mẹ cô ấy là ngoại ý ý muốn? Vậy thì phải xem lại nói vậy là có ý gì?-Cậu tự mình suy nghĩ đi. Ba ngày sau tôi đến đón Thừa Tuyết, nhớ chuyện chúng ta cá Ngụy nhoẻn môi, đứng dậy rời của Trình Ngụy làm Nhậm Tử Phàm không hiểu, rốt cục bên trong còn ẩn chứa điều gì?Anh biết bọn họ không thể như lúc trước, nhưng mà anh sẽ bù đắp tất cả những đau khổ của cô. Dù là như lời Trình Ngụy nói, anh cũng không oán trước là anh bị thù hận che lấp mới gây cho cô đau khổ nhiều như vậy, bây giờ anh dùng tất cả tình yêu của mình để bù đắp nỗi đau khổ kia của cô, không cầu mong được đáp trả, chỉ mong không rời xa Tử Phàm lên phòng cô, nhìn thấy cô đang ngồi ở ngoài ban công. Tay đưa ra sờ lấy cánh hoa lưu đi đến, mặc dù không gây ra tiếng nhưng cô vẫn nghe Nhi, giúp chị đem bình tưới đến đây, chị phải tưới cho Tử Phàm nghe cô nói thì đi lấy bình tưới cho dùng tay mình cầm lấy tay cô, giúp cô cầm lấy bình Tuyết nhận ra bàn tay này không phải của Tâm Nhi liền muốn rút về lại bị anh giữ Tuyết, xin lỗi khụy một chân xuống, thật lòng nói tiếng xin lỗi có lỗi sao?Cô cười cười, giống như mỉa là anh gây ra, cho anh cơ hội có được không?-Cơ hội? Nhậm Tử Phàm anh bảo tôi làm sao cho anh cơ hội đây? Là anh làm tôi hận anh, không phải tôi không cho anh cơ phải em nói dù thế nào cũng tha thứ cho anh sao?-Tha thứ? Anh nghĩ đối với những việc anh làm tôi còn tha thứ được sao? Anh giết ba tôi, mẹ tôi, anh là hung thủ giết biết cô hận anh cũng tựa như lúc anh hận ba cô vậy. Cảm giác đó anh hiểu, kêu buông bỏ là một điều không thể những ngày này em cần gì cứ việc nói, anh sẽ đưa Diệc Thuần, Tư Nguyên và Viên Hy tới trò chuyện với cần, gọi Viên Hy tới được có thể giúp cô lúc này chỉ có Viên tôi sẽ gọi Viên Hy ở đời sẽ có lúc làm con người ta hối hận, anh phải làm sao cô mới tha thứ, phải yêu cô nhiều bao nhiêu, bù đắp bao nhiêu cô mới hiểu thấu nỗi lòng của anh!?. . .Mặc Phong và Mặc Hàng được sự phân phó của Nhậm Tử Phàm mà làm việc. Việc làm rất đơn giản, chính là qua Ma Cao đánh đánh bài nhưng thật ra là muốn từ ông chủ sòng bày đó lấy về một món chiếc nhẫn ngọc bạch quý hiếm thời xưa, để lại từ mấy trăm năm của thời vua Mãn Thanh nên có giá trị liên thành. Bởi vì sắp đến đại thọ sáu mươi lăm của Tôn Thúc mà ông rất thích nó nên anh muốn đem về tặng nói xem, có nên dùng súng dọa ông ta không?-Mặc Hàng ngồi trong xe dừng bên đường đối diện sòng bài Tam Thập-Ý kiến không tồi. Nhưng sợ nói ra lại bảo chúng ta không có Phong nhún vai nhìn vào cánh cửa rộng mở kia-Chi bằng giả cướp?-Mặc Hàng, ý kiến càng tồi với việc giết người, những chuyện khác tôi giải quyêtq không Phong định nói tiếp thì nhìn thấy chiếc Mercedes Benz dừng trước cửa, một loạt người áo đen kéo cửa xuống xe lại cùng đồng loạt kính chào một ta tới chủ của Tam Thập được gọi là Sầm Oái, rất nhiều sòng bạc ở Ma Cao là của ông ta nhưng Tam Thập là sòng bài chính. Trong tay ông đang giữ chiếc ngọc bạch kia nên hai người bọn họ mới nhắm vào Tam Thập mà ra nay một mình cả hai làm chưa bao giờ thất bại, nhưng đa số đều dùng súng giải họ đứng trước cửa sòng bài, nhìn lên hai chữ Tam Thập thì nhếch Nguyên xuống xe lửa, hít thở không khí về đêm ở Ma Cao tinh thần cảm thấy thoải mái Mặc Hàng biết cô lén theo anh tới đây, chắc chắn sẽ bị anh quăng vào phòng bắt cô kiểm điểm bản ta đến Ma Cao làm gì cơ chứ?-Chúng ta đi du lịch, nhân tiện anh có một cụ kiện cần qua Ma Cao, một công đôi không biết. Em đi Thuần, anh cũng đặt khách sạn kệ Thuần...Tư Nguyên đang đứng ở nhà ga thì nghe tiếng đôi nam nữ nói chuyện, nhìn qua thì thấy một đôi nam nữ thanh tú, nhìn bọn họ như vậy giống như đang giận lẫy nhau rất hạnh mà cô nhận ra người nữ dường như có nỗi buồn và không quan tâm chàng trai, cô ấy không thích anh trai rất tuấn tú, lại thấy sự hạnh phúc trong đáy mắt anh, có thể thấy được tình yêu anh ta dành cho cô Nguyên nhìn lại bản thân cảm thấy có chút chua xót, giá mà Mặc Hàng cũng quan tâm yêu thương cô như túi xách lên Tư Nguyên đút hai tay vào túi áo đi tìm khách sạn qua qua một đêm đánh bài, Mặc Phong và Mặc Hàng đều nắm được tẩy của bọn người Tam Thập. Nên quyết định tối mai làm một ván lớn nhanh hoàn thành nhiệm là lại không ngờ, khách sạn Mặc Phong và Mặc Hàng ở lại chính là khách sạn mà Tư Nguyên và Diệc Thuần, Nhất Duy ở.
Hôm sau bầu trơi âm u, từng cơn gió đông thổi vào, Tâm Nhi giúp Thừa Tuyết sửa soạn chọn bộ quần áo dày một chút có thể giữ ấm cơ Nhi đang chải tóc cho cô thì Nhậm Tử Phàm từ ngoài đi vào, anh đi đến cầm cây lược từ tay Tâm Nhi, phất tay bảo Tâm Nhi đi Nhi nhẹ nhàng rời khỏi, Nhậm Tử Phàm cầm một lọn tóc lên chải mượt tóc cho Nhi, chị muốn ra ngoài, em giúp chị buộc tóc nghe cô nói muốn ra ngoài thì nhíu mày, đặt lược xuống hai tay túm lấy tóc anh chạm vào da thịt cô, Thừa Tuyết cảm nhận được không giống là tay của Tâm Nhi liền đưa tay giữ buộc cho em xong, sẽ dẫn em ra cần anh hung hăng dùng tay gạt tay anh như vậy ra ngoài rất bất mặc dù có chút giận dữ nhưng mà lại kìm nén dịu giọng nói-Tôi không muốn đi cùng anh, tôi không biết sẽ chết lúc nào không mỉa mai, đứng dậy mò đường ra khỏi phòng-Em... bình tĩnh nói chuyện không được hay sao? Nếu một may em xảy ra chuyện gì thì...-Tôi không cần anh quan gắt gỏng, lời nói dứt khoác. Anh trao cho cô bao nhiêu đau khổ là đủ lắm Nhi... Tâm Nhi...Cô lần theo tường tìm ra cửa, gọi lớn tên Tâm là tôi đưa em đi, hai là chúng ta đều ở giữ tay cô lại, kiên quyết-Bỏ ra. Tâm Nhi đưa tôi giùng giằng muốn rút tay về-Tâm Nhi là người làm của tôi. Không có lệnh của tôi, cái gì Tâm Nhi cũng không làm theo lời bỏ ra. Tôi tự quả quyết, giựt mạnh tay mình ra-Tôi thấy em chưa xuống tới cầu thang thì đã té chết kệ đưa hai tay ra mò mẫm đường đi. Nhưng mà chỉ cần đi được vài bước thì đụng trúng cái này không thì vấp phải cái kia. Khi ra khỏi phòng cũng té hết hai ba nói không cần. Tôi đưa em đi. Em mà lên tiếng tôi sẽ quăng em xuống hồ cảnh cáo cô xong liền sải chân đi đến bế thốc cô kinh ngạc, phản ứng đầu tiên chính là giãy Tử Phàm, thả tôi không tin lời nói lúc nãy của tôi sao?Cô mím môi, nhất thời quy cầu thang thả tôi không có tiếng trả lời cô nghĩ là anh đồng ý nên im quanh cô bị mùi hương nam tính vây quanh, từng nhịp tim đều đặn vang thịch... thình thịch...Giống như nhịp tim của cô bây cô ở trong lòng anh, nhịp tim anh và cô như hòa làm một, tất cả mọi thứ của anh cô đều muốn có được, con người, lí trí cả trái tim của có được con người cùng trái tim của anh, đáng tiếc lại không nắm giữ được lí trí. Anh vốn không có trái tim nên dù là yêu cô, anh vẫn quyết tâm làm cô đau khổ!Nhưng mà đáng tiếc, cô lại dùng cả trái tim mình để yêu anh, anh gieo ở tim cô một loại quả, đáng tiếc khi gặt hái lại là loại quả đắng. Cực đắng!-Thả tôi chưa hết cầu nhăn mày, anh đi nãy giờ vẫn chưa hết cầu thang, gạt ai chắn là anh gạt đoạn cô liền lần tay nắm cánh tay anh, không suy nghĩ gì liền há miệng cắn Tử Phàm không đề phòng liền bị cô cắn đau nên tay nới lỏng vì vậy thả cô ra, Thừa Tuyết nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh, nhưng chính là chân cô không chạm bàn chân đụng vào bậc thang không có thế liền ngã người về ràng... vì sao vẫn còn cầu thang?Anh nhìn thấy cô té ngã về sau, liền bắt lấy tay cô kéo cô vào lòng chính vì vậy mà cả hai té nhào xuống cầu sững sờ, hoảng sợ, cái gì cũng không thể bị ai đó ôm rất chặt, chỉ đau một vài chỗ nhưng không nặng. Cô đưa tay sờ người bên Phàm... Tử Phàm...Cô gọi thêm vài tiếng, lay người Hy từ ngoài đi vào nhìn thấy Nhậm Tử Phàm đang ôm Thừa Tuyết mặt mày anh nhăn nhó tỏ vẻ đau đớn thì thất thanh gọi "Anh..."Ngay sau đó liền chạy tới đỡ lấy anh, đồng thời đẩy Thừa Tuyết Hy, em xem anh ấy có bị sao không?-cô gấp gáp, vạn phần lo lắngViên Hy thấy mắt cô cứ nhìn đâu đâu lại nhìn chằm chằm, hai tay quờ quạng khắp nơi thì nhíu Tử Phàm ôm cô lăn vài vòng bậc thang, trên trán bắt đầu rỉ máu, khi tỉnh táo lại liền gạt Viên Hy ra khẩn trương xem khắp người không sao chứ?-anh khàn giọng, hình như rất đau-Anh có bị làm sao không? Sao lại đỡ tôi?-sóng mũi cô đỏ ửng lên-Không sao là nãy thật ra là anh cố ý đi lên xuống cầu thang, chẳng qua anh muốn bế cô lâu một chút, lúc cô quay về đã xa cách anh, bây giờ có cơ hội nên anh không muốn bỏ lỡ. Không ngờ lại ra cớ sự trán của anh...Viên Hy thấy máu anh rỉ máu ngày càng nhìn thì lo lắng vô bị làm sao?-cô đưa tay ra sờ tay anh, lại lần đến mặt sờ lung tung-Được rồi, tôi không sao. Em sờ một hơi mặt tôi sẽ biến dị túm lấy tay cô, cười dịu dàng lại đỡ cô đứng Hy đối với nụ cười đầy dịu dàng này của anh quả là không quen. Từ bao giờ anh lại quan tâm người con gái khác hơn cô chứ?-Chị Thừa Tuyết, mắt chị làm sao vậy?-Viên Hy đối với Thà Tuyết chính là căm ghét, nhưng trước mặt Nhậm Tử Phàm lại thay đổi-Mắt chị... do bị một số vấn đề nên không nhìn thấy cười chua Hy, đúng lúc Thừa Tuyết muốn ra ngoài, em đi với cô ấy thôi được Hy vốn nghe tin Thừa Tuyết đã quay về nên định qua xem thế nào, lại không nghĩ mắt cô lại không nhìn thấy gì mà anh lại có thể thay đổi đến không nhận giúp chị đến Rosso, chị muốn gặp đưa chị đi. Hy nắm lấy tay cô, dìu cô Tử Phàm đợi Viên Hy dắt Thừa Tuyết mới ngồi xuống ghế sô nãy anh cái gì cũng không nghĩ tới, nhìn thấy cô ngã xuống cầu thang thì hoảng sợ bội phần, không cần biết gì liền đỡ lấy lẽ đây là yêu!Đáng tiếc, lúc này đây chỉ anh yêu cô..Viên Hy dẫn Thừa Tuyết ra Rosso, đi vào Vòm Lá Phong chọn một chỗ ngồi thích chị đâu?-Viên Hy nhìn xung quanh cô hỏi-Là Tuyết cười nhẹ-Em sao?-Lúc đầu chị định Tâm Nhi dẫn chị ra đây rồi chị điện thoại cho em. Không ngờ em lại đến Hàn chị tìm em có gì không?-Chị chỉ có vài chuyện muốn hỏi em. Em hứa hãy trả lời chị thật nắm lấy tay Viên Hy-Em ra anh em... và chị là như thế nào?Cái cô muốn là tìm lại kí ức của mình, cho nên cô mới bắt đầu từ Viên Hy sững người trước câu hỏi của cô, suy nghĩ một lát lại ra vẻ khó xử nói "Em... không rõ. Hay là chị đi hỏi anh ấy đi."-Em rõ. Làm ơn nói với chị năn nỉ gần như cầu xin-Nhưng mà chị hứa đừng... kích động ai khi yêu không ích kỉ? Có người sẽ nhượng bộ nhưng có người sẽ bất chấp để có được tình hai... vốn không yêu chị, tất cả đều do anh hai sắp đặt. Em nhớ lúc anh hai đưa chị về đã đối xử không tốt với chị, ép chị đi đến cái chết. Lúc đó chị lao ra đường lại may mắn không chết chỉ mất đi kí ức nên anh hai mới tương kế tựu kế dàn xếp mọi Tuyết tưởng chừng mọi thứ xung quanh đều sụp đổ, trong lòng cô hàng vạn hàng nghìn con dao nhọn đâm thủng. Lời nói của Viên Hy chẳng khác nào lưỡi dao giết chết thật này quá đỗi tàn nhẫn với cô, so với cái chết còn đau đớn trăm vạn biết yêu anh chỉ gây tổn thương cho cô thì cô thà rằng ngay từ đầu đã không bắt đầu mối quan hệ này, nhưng đáng tiếc dù cho có phép màu cũng không cứu vãn mắt nóng hổi rơi ra khỏi hốc mắt, giống như từng hạt thủy tinh trong suốt rơi xuống mặt ướt đẫm hai tay cô đau đớn, trái tim chết Hy nhếch môi cười, nhìn thấy Thừa Tuyết đau khổ như vậy quả thật lòng Viên Hy rất sung sướng. Thứ mà Viên Hy muốn, một là của Viên Hy, hai là ai cũng đừng hòng Tử Phàm, vì cái gì phải làm như vậy? Tôi hận anh, tôi hận anh...Tiếng kêu oán hận của Thừa Tuyết như xé nát không gian, mọi người qua đường đều dừng lại nhìn cô, tất cả đều là ánh mắt tội Hy đứng lên, lùi về sau nhìn Thừa xem, cô bây giờ tội nghiệp bao nhiêu, mọi người đều đang tội nghiệp cô. Tô Thừa Tuyết, nếu cô còn không cách xa anh ấy ra thì tôi nhất định làm cô đáng thương Hy cười cay độc, ánh mắt xinh đẹp ngày nào chỉ còn có sự ghen ghét đố kị thù - -Tư Nguyên hòa vào dòng người đông đúc cầm theo máy ảnh chụp phong cảnh Ma Nguyên định là đi theo Mặc Hàng tạo cho anh sự bất ngờ khi nhìn thấy nhưng mà lại sợ ánh mắt lạnh lùng kia của anh. Quả là không có can là đi về? Không được, không lòng Tư Nguyên chiến tranh giữa ở lại và đi về, không tìm được đường là hỏi chị Thừa Tuyết? Ấy không được, Mặc Hàng nói quan hệ giữa chị ấy và Phàm thiếu không tốt, không nên quấy Nguyên vừa đi vừa lẩm bẩm, vài người qua đướng nhìn cô như đang nhìn kẻ không được bình Nguyên vuốt lại tóc, rối rắm trong à...Phía sau có người vỗ vai cô, Tư Nguyên quay lại nhìn thấy một bà bà, bà biết nói tiếng Việt sao?-Ta là người Việt qua Ma Cao sinh lão cười nhân hậu nói-A, vậy bà bà gọi cháu có gì không?-Tư Nguyên khom người hỏi bà-Ta mang theo nhiều đồ không vác nổi, cháu giúp ta mang về nhà được không?Tư Nguyên nhìn thấy hai túi đồ to dưới chân bà lão suy nghĩ vài giây, có thể vừa giúp bà lão vừa suy nghĩ chuyện nên về hay ở lại. Thuận cả đôi ạ, bà để cháu Nguyên vui vẻ nhận lời cầm lấy túi ơn cô gái, cô thật tốt lão dẫn Tư Nguyên đi qua vài con đường nhỏ, rẽ vài khúc quẹo, cuối cùng đi vào một con hẻm bà à, nhà bà cũng xa thật tới rồi, gần tới lão chỉ về trước lại tiếp tục một lát Tư Nguyên lại không đuổi kịp bà lão, nhìn khắp nơi cũng không nhìn thấy bà. Sao bà lại đi nhanh thế a?-Bà bà... bà bà...-Ta ở Nguyên nghe giọng nói ở phía sau thì mỉm cười quay đầu không ngờ lại bị thổi bột thuốc Nguyên lảo đảo lùi về sau, trước mắt dần mờ mịt. Trước khi ý thức mất hẳn cô nghe được giọng nói của bà lão "Cô gái, xin lỗi cô. Là cô không nên giúp lão."
108-thieu-nu-luong download download am-hieu- download anh-la-ta download download download bach-bao-tong- download ban-trai-toi-dua-vao-ao-tuong-de-y download bang- download b download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-su download bao-vuong-cuu-hao-su download download bat-phu-lam-mon_qu download download be-toi-trung- download benh-vuc-nguoi-minh-cuong-ma_qu download download chang-re-cua-tong download chang-re-vo-dich-chang-re-de- download download chao-mung-den-voi-phong-livestream-ac-mong-4 download chi-gai-bat-tu-cua-tokyo-r download chien-than-ngay-tr download download chinh-phuc-ong-xa-l download cho download choc-tuc-vo- download chong-ch download chu-anh-cung-co-mot-chut- download chuyen-chang-ban-bao- download download download download co-gai-mang-hoi-tho-cua- download co-khi-nao-an download co-vo-anh-hau-lai-bo download cong-tu download cuc-cung-den-nha-ba-oi-mo-cu download cun download cuong-te- download download download day-do-vi download day-dua-cung-nguoi-ben-nhau-tro download download download de-nhat-danh- download download dem-toan-the-gioi-tang-c download download dien-chu-o-re-muc download di download dieu-thu-da download dinh-cap-tong-su-60 download do-de-nha-ta-lai-teo-roi-9 download doat download doc-tr download doc-tr download doc-truy download doi-toi-sau download download download dong-nhan-harry-p download dong-nhan-inuyasha-vinh-hang-khong-to download download duo download download giao-dich-dem-dau download giup-ba-cua-lai-me- download giup-ba-cua-lai download download hay-den-h download he-thong-xuyen-kh download download download download hon-nhan-cuoi-cung-vo-xin-dung download h download download hon-nhan-ngot-ngao-ong-xa-sieu-cap-cung- download download hong-hoang-ta-o-to-phu-duong-gia- download hong-mong-lin download hua-voi-em-muoi-nam-tinh download download idol-cung-tong-tai-tan-tat-cong-kh download jq-phat-sinh-giua-tieu-hoang-d download ket-hon-chop-nhoang-ong-xa-c download kinh-thien-k download download lac-mat-co-dau-xung-hi-61 download lam-ruon download lay-nham-chong- download lon download download luom-tro-ve-vua-ma download download download download mat-the-duong-oa-ban-chep download mat-troi-trong- download mieu-ai-xuyen- download minyu-vo-n download moi-ngay-anh-de-deu-livestream-nau download mot-nua-c download mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong- download my-nhan-va- download nam-na download nam-phu-rat-k download nang-dau-cuc-pham-27 download download download ngoan-d download ngon-tinh-vo-cu-quay- download ngon-tinh-vo-kho-thoat-khoi-ban-ta download download nguoi-chim-tiet-thao-cac-nguoi-dau-ma download nguoi-hau-an download download download nha-vua-tang-thi-nuo download nhan-tieu-quy-dai-h download nhap-n download nhat-ki-tha download nhat-ky-o-nong-thon-cua-thay-giao-tieu-c download nhat-ky- download nhung-bi-an-cua-lanh-dao-thu- download nhung-nam-toi-dung-phi-nhan-loai-lam-d download ninh-tieu-nhan-ngu-than-luc_quy download ong-chu-xin-ky-ten-l download download overlord-579547_quy download phan-2-xuyen-nhanh-vi-dien-yeu-duoi-luc-nao-cung-can-ta-c download download phuc-hac-tieu-cuon download phuc-h download quan-hon-keo-dai-co-thieu-sung-the-vo-do download quan-nhan-nguye download quay-lai-day-ngay-toi-ra-le download quoc-sac-k download download download rap-chieu- download download s download 1, sakura-nam-ta download san-tim- download sau-khi-song-lai-toi-tro-thanh-ai-cua-chien download sau-khi-tro-thanh-banh-xe-du-phong-ca-nam-chinh-lan-nam-pha download download su-menh download download download sung-hon-de-nhat-the-ky-ong-xa-hon-rat download ta-co-mot-bay-hoa- download download tai-ha-khong-ph download tam-th download tan-an-quy-su-276052_ download tan-an-quy-su-368204_quye download tan-an-quy-su-566241_quye download download tham-tong-toi-khong-muon-lam-the-than-cho-bach-nguyet-quang-cua download than-cap-dac-cong-he-th download download download than-y-vuong-phi-vuong-gia-tranh-ra-49 download thanh-mai-truc-ma-den-tuoi-co-th download thanh-minh-di- download thap-nhi-y download download thay-giao-lop-mau-giao-o-ti download the-tu- download download download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-54 download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi download thit-truoc-y download tho download thu-tich-ngu download thuy-tien-d download download download tieng-long-si download tieu-chuan-dung-vo- download download tinh-nhan-bi-mat-cua-thieu-tuong-bao-boi-d download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-49 download tinh-yeu-ph download toan-tri-doc-gia-sing-sho download toi-k download toi-lam-ca-man-chon-h download toi-phong-than-trong-tro-choi-vo download tong-quy download tong-tai-anh-nhan-nham-ng download tong-tai-cuon download tram-cung-rat-nh download tram-mang-thai-con download download download tren-duoi download tro-thanh-nam-nhan-da-man-nhat-trong-t download download t download trong-sinh download truc-ma-tuong-tha download download truong-sinh- download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_quye download truye download truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the download download tu download tu-nhan-cua- download download tu-vo-tuong-quan-tro-thanh-hoang- download tu-vo-tuong-quan-tro-thanh-hoang- download tuong-cong-sieu- download download tuy-h download download van-nang-tro-choi-he-t download van-s-force-phe- download ve-keu-m download download download download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may download vo-oi-ca-the-gioi-cho-nguoi-ly-hon-81 download download vo-tinh-phon-dien-thi-dai-thoi-dai-sinh-san-vo download vo-yeu-bao-boi-cua-luc-tong download vong-du-chi-bo-xuong-kho-cung-dien download v download vu-dieu-bay-lop-ma download vuong-gia-nha download vuong-phi-buong-binh-la- download vut-bo-chang- download xin-anh-dung-dan-mot download xin-chao-thi-t download xuyen-nhanh-ky-chu-co-ay-mot-long-muon- download xuyen-nhanh-ky-chu-khong-tam download 1, xuyen-nhanh-ky-chu-moi-d download xuyen-nhanh-nu-pho download xuyen-nhanh-nu-pho download xuyen-nhanh-phan-dien-can-ba-h download xuyen-viet-chi-buc-ac-thanh- download download download yeu-than-thai-co-hac download
Buổi tối, Nhậm Tử Phàm trở về Hàn Lâm, anh lên phòng mình tắm rửa xong thì một lúc lâu mới đi sang phòng Thừa trạng anh có chút nặng nề!Thừa Tuyết nằm trên giường nghe thấy tiếng mở cửa thì hai tay nắm giường lún sâu xuống tay cô càng siết chặt, móng tay ghim sâu vào da nhìn xuống tay cô nắm lại thì dùng tay nắm lấy gỡ chưa ngủ sao?Anh nhẹ giọng, gỡ tay cô ra xong thì đặt lại xuống mím môi, do dự một lát thì nói "Anh nên về phòng ngủ."-Em chán ghét anh tới vậy sao?Anh cười khổ, lúc trước là cô theo đuổi tình yêu của anh, bây giờ là anh van xin tình yêu của cô đau như có dao đâm vào, nhưng nghĩ đến những kế hoạch nhẫn tâm kia của anh lòng cô lại càng thắt chặt. So với yêu thì hận còn nhiều gấp trăm em muốn giết chết anh, anh sẽ không oán hận. Đều là anh nợ cô dao động mạnh mẽ, giống như bị một tảng đá đập giết anh chẳng khác nào giết đi chính mình nhưng mà cô không có lựa chọn nào biết có ngày này thì sao lúc trước anh vẫn làm?Anh không nghĩ sẽ có ngày mình cùng cô yêu nhau, nếu không có thù hận thì cũng nghĩ tới cô cùng Lạc yêu nhau, cô có khi đã là "em dâu" của Tử Phàm thở dài rất khẽ lại lọt vào tai cười chua xót "Lúc đầu tôi không dám yêu anh, nhưng mà hôm nay tôi yêu anh được thì sẽ hận được."-Vì sao em không thể tha thứ cho tôi?Thù hận giữa bọn họ chẳng lẽ chưa đủ? Tình yêu của bọn họ chưa đủ để xóa bỏ thù hận này sao?Ông trời thật biết cách trêu đùa bọn không muốn có bất kì quan hệ gì với rằng em giết tôi còn hơn em cứ căm hận ông các anh rất mau quên nhưng đáng tiếc phụ nữ chúng tôi nhớ rất lâu người làm bọn họ đau khổ. Nếu anh không còn gì nữa thì đừng làm phiền tôi, tôi phải đắp chăn, quay mặt mà biết lòng bàn tay ở bên trong chăn đã đẫm ướt mồ hôi, tay run rẩy như không còn sức anh còn không đi sớm muộn cô cũng bị anh nhìn thấy vẻ mặt đầy nước mắt của giường đã không còn lún xuống, Thừa Tuyết đến khi nghe được tiếng mở cửa rồi đóng lại thì mới rũ bỏ khuôn mặt lạnh lùng thù hận thật sự muốn tha thứ cho anh, muốn ôm lấy anh tận hưởng sự dịu dàng cùng ngọt ngào của anh, lắng nghe nhịp tim khỏe khoắn kia nhưng mà mỗi khi cô muốn đến gần anh thì có một sợi dây xích buộc dưới chân trói cô lại không cho cô đi đến bên nghiệt, không tránh khỏi!Tốt nhất chính là dùng kéo dứt khoác cắt sợi dây tình cảm này, còn lưu lại sẽ còn giày vò anh không giết ba mẹ cô, nếu anh không lừa gạt tình cảm cô, nếu anh nói thật với cô thì mọi chuyện đã đơn giản hơn rất Phàm, Tử Phàm... Tử khao khát được gọi tên anh, nhưng mà chỉ có thể gọi trong bóng đêm, cô đơn và không có thu người vào sâu trong chăn, giống như con rùa muốn che giấu lẫn trốn bên trong chiếc mai cứng rắn để không bị tổn tình này, làm cô tâm tê liệt phế!!!.Mặc Phong đi vào khách sạn, lại vô tình nhìn thấy Diệc Thuần và Nhất Duy ngồi ăn họng như nuốt phải thứ gì đó rất đắng, Diệc Thuần ngồi bên cạnh Nhất Duy cười rạng rỡ hạnh phúc mà Nhất Duy đối với Diệc Thuần rất ân cần chu Phong bước đi, hai tay khẽ nắm lại. Bây giờ anh rất muốn đi đến kéo Diệc Thuần đi, đáng tiếc lại không có dũng khí càng không có tư lẽ Mặc Phong không biết, Diệc Thuần vốn vẫn đang theo dõi anh, anh vừa bước vào khách sạn cô liền ở bên Nhất Duy cười nói hạnh không nghĩ sẽ làm anh ghen nhưng cô chỉ muốn anh biết cô vẫn đang rất hạnh Thuần, đến khi vụ kiện này xong chúng ta về quê thăm ba mẹ em, có được không?-Nhất Duy giúp cô gấp khăn lau miệng gọn gàng rồi đưa cho cô nói-Cũng cầm lấy lòng nặng trĩu-Nhân tiện nói với ba mẹ em về chuyện chúng ta. Anh muốn kết Thuần bất ngờ không nghĩ tới Nhất Duy sẽ đề cập đến chuyện cô bây giờ rối như tơ vò, anh lại nói đến chuyện kết hôn đúng là làm cô nhức nghĩ khoan hãy nói với ba mẹ, em chưa sẵn sàng để kết nghĩ chúng ta yêu nhau đã đủ rồi, lúc nhỏ hai ta lại là hàng xóm thân thiết anh nghĩ ba mẹ không vấn đề gì Duy, đó không phải vấn đề của ba mẹ, mà là vấn đề của em. Em... em chưa muốn kết hôn. Em quay về phòng Thuần đẩy ghế đứng lên, tâm trạng hỗn độn, cô vốn chỉ dùng Nhất Duy để đả kích Mặc Phong không nghĩ tới chuyện này, cô biết mình có lỗi với Nhất Duy nhưng mà cô không yêu anh thì bảo làm sao anh yêu Duy nhìn Diệc Thuần bỏ đi, ánh mắt dán chặt vào dáng người nhỏ nhắn của cô, anh hiểu tất thấy ánh mắt của Diệc Thuần trao cho Mặc Phong thì anh đã hiểu người cô thicqh không phải Nhất Duy, uổng công mày thích người ta, mà người ta cái gì cũng không quan tâm Thuần đi lên phòng mình, tới tầng bốn thì cửa mở, khi ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt quen thuộc cô cội nhấn nút đóng Phong đưa tay ra chặn lại, bước vào Thuần không thèm liếc nhìn anh, anh đi vào thì cô bước từng nói dù là phải vòng đường đi thì cô cũng không muốn gặp Phong biết cô tránh mình thì đi ra theo sau cô. Anh chỉ là muốn gặp cô Thuần biết Mặc Phong đi theo mình bực bội không nói được gì, cô không biết hôm đó đã nói rõ như vậy vì sao lại còn theo cô?Đi đến hết hành lang, rẽ vào đi thang bộ Diệc Thuần cố ý đi nhanh một chút, có thể tránh xa mà Mặc Phong giống như đỉa đói bám theo Diệc Thuần không buông, đến khi không chịu nổi nữa Diệc Thuần quay đầu trừng mắt giơ tay chỉ vào Mặc Phong "Anh đừng đi theo tôi."-Tôi không đi theo em. Tôi đang đi về phòng Phong dừng bước nóiDiệc Thuần không có lí để nói thì bặm môi trợn mắt, đi xuống Phong thấy cô đi ngược lại thì cũng quay đầu đi tới hành lang, Diệc Thuần lại nhịn không được mà hét "Rõ ràng anh đi theo tôi."-Tôi không biết, tôi đã bảo chân tôi đừng đi theo nhưng nó vẫn cứ ngoan cố. Tôi hết cách cười giã lã, có chút chua xót trong nụ cườiDiệc Thuần thoáng im lặng, nhưng mà nghĩ đến hôm đó anh nói những lời như vậy thì lòng chợt lạnh đi theo tôi nữa, chúng ta sớm đã không còn gì để Thuần tuyệt không quay đầu-Không lẽ... ngay cả đi theo sau em, anh cũng không có tư cách?-Mặc Phong, là ai bỏ rơi ai trước? Là ai không yêu ai trước? Hôm đó tôi lấy lòng tự tôn của một người con gái ra để níu giữ tình yêu của anh, nhưng mà chính anh đã vứt nó hít một hơi thật sâu, hai tay run rẩy nắm chặt-Xin lỗi biết đã làm tổn thương cô, anh không mong cô sẽ lại yêu anh nhưng mà anh chỉ mong có thể ở bên cạnh nhìn thấy anh đừng đi theo tôi nữa, bây giờ tôi với Nhất Duy rất tốt, anh ấy yêu thương tôi, tôi không muốn làm anh ấy Thuần hạ quyết tâm nói, lời nói cần bao nhiêu tàn nhẫn thì có bấy Phong đứng yên tại chỗ, bất cứ điều gì cũng không nói được, là anh phụ cô trước nên anh không thể trách cô. Nở nụ cười chua xót, Mặc Phong quay người rời Thuần nghe tiếng giày vang lên, mạnh mẽ tiếp tục bước đi. Lòng đau hơn bao giờ hết, như bị kim ghim vào da thịt không chỗ nào là không đau đầu đi, từ hôm nay là người xa Phong không nghĩ, khi yêu ai đó sẽ đau lòng đến thế này, vì sao là Diệc Thuần lại cứ khư khư cho là Thừa Tuyết? Đến khi nhìn Diệc Thuần bên cạnh Nhất Duy mới hiểu rõ được lòng chi bọn họ như lúc trước thì hay biết - -Mặc Hàng đưa Tư Nguyên ra xe, đẩy cô ngồi vào ghế phụ còn bản thân thì ngồi ở ghế mặt anh rất kém, giông như vừa bị ai đó giết chết cha mẹ không chỗ nào là không khó Nguyên nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ này của anh cũng không khỏi khiếp sợ. Nuốt nước bọt ngồi bên chạy trên đường cao tốc, đèn đường hắt ánh sáng rực sao lại chạy tới chỗ đó?-giọng Mặc Hàng trầm đục còn rất khó nghe-Là... tôi bị một bà lão gạt nên...-giọng cô lí nhí nói-Em đừng cả tin vào người khác có được hay không? Vì sao cứ phải làm tôi lo lắng chứ?-Anh... anh nóng giận gì chứ? Tôi đến Ma Cao chẳng qua muốn đi theo anh, làm cho anh bất ngờ. Tôi cũng không biết bà lão đó lại là người Nguyên uất ức nói ra-Em nên biết tôi đến Ma Cao là làm việc không phải đi như tôi chưa nói gì hết, ngày mai tôi quay đưa em về, bằng không tôi lại đồn cảnh sát không cần. Dù có bị gì tôi cũng không gọi cho anh. Đồ máu quậy đủ chưa?-anh thực sự bị cô chọc giận-Dừng bên cạnh kẻ lạnh lùng không biết tình cảm là gì như Mặc Hàng, thà là ở bên cạnh một con heo còn sung sướng Hàng cho xe chạy vào lề, Tư Nguyên tức giận mở cửa là còn chưa đụng tới cửa thì đã bị anh kéo lại. Một lực rất mạnh làm cô hoàn toàn bị anh kéo ngã về ôm lấy cô, lần đầu tiên cô cảm nhận được hơi ấm cơ thể của anh. Nó thật ấm nghe em bị bắt đến đồn cảnh sát anh như phát điên lên, anh lại càng tức giận khi nghe cảnh sát nói em như vậy. Lúc đó anh rất muốn an ủi em, ôm em nhưng mà ngoài nói mấy lời quát mắng ra thì anh không nói được gì Nguyên, là anh làm em mất đi một gia đình, là anh làm em gặp nguy hiểm. Anh cảm nhận được sự dịu dàng cùng tình yêu của em nhưng mà anh cái gì cũng không nói ra được. Anh cô độc đã quá lâu rồi, nên cách nói yêu ai đó và quan tâm ai đó anh vẫn chưa làm Nguyên bị anh làm cho cảm động, không tự chủ mà rơi nước mắt, nước mắt rơi xuống thấm ướt cả tay đang khóc sao? Đừng khóc, Tư Nguyên mà anh yêu thương là một người rất vui vẻ, có nụ cười thánh thiện Hàng, lúc nãy là anh nói thật sao? Có phải em mơ hay không?-Tư Nguyên quay người nhìn anh-Không phải mơ. Anh và tình yêu của anh đều là Hàng vươn tay lau lấy nước mắt cô-Vậy mà lúc nãy em còn nghĩ sống với heo còn tốt hơn anh? Xem ra em sai rồi. Mặc Hàng, em yêu Nguyên chủ động ôm lấy cổ anh, nghiêng người hôn lên môi anh thật ở chỗ nào không bằng heo chứ?-anh cúi đầu hỏi cô-Anh hơn mỉm cười ngọt ngào lắc đầu nói-Anh yêu Hàng lâu lắm rồi mới cảm nhận được mùi vị hạnh phúc, anh ôm chầm lấy cô đặt lên môi là một nụ hôn ngọt yêu đơn giản chính là, bọn họ có thể ở bên nhau.
sập bẫy trò chơi nguy hiểm